Hứa Miêu nhìn đoạn video có một con mèo đang ngoan ngoãn nằm dưới đôi tay trắng trẻo xinh đẹp của ai đó, mặc cho người ta xoa nắn tạo dáng đủ kiểu. Thỉnh thoảng lại khe khẽ kêu “meo” một tiếng, mềm mại đáng yêu đến mức khiến đám khán giả xem livestream réo gọi gào thét trên màn hình bình luận.
Ngoài đoạn video đó ra, còn cả đống clip về con mèo tai cụp tên là “Kachu” nữa,nào là mặc váy áo xinh xẻo diễn kịch do con người l*иg tiếng, nào là bị đủ loại đồ chơi dụ cho làm mấy trò lố siêu đáng yêu, rồi thì ăn hạt mèo hay thòm thèm đồ ăn của người ta nhìn cũng cưng ơi là cưng. Nhìn lại bản thân mình, video lèo tèo chẳng được mấy cái, Hứa Miêu lập tức hiểu ngay vì sao người ta có thể ký hợp đồng quảng cáo, trở thành “mèo mạng nổi tiếng”, còn mình thì vẫn chỉ là một con “mèo thất nghiệp”.
Hứa Thỏ Thỏ vẫn đứng bên cạnh lải nhải: “Không có so sánh thì không có tổn thương! Cậu còn ngồi đó làm gì? Mau đi thay đồ! Mình quay thêm vài cái clip nữa đi, không thì tới bao giờ cậu mới lại có cơ hội xuống chơi lần nữa!”
Hứa Miêu nghiêng đầu nhìn đống quần áo Hứa Thỏ Thỏ vứt lăn lóc bên cạnh, trợn tròn mắt la lên: “Sao còn có cả váy thế kia? Tớ là con trai nha!”
Hứa Thỏ Thỏ giơ chân thô bạo đá thẳng cái váy hồng vào mặt cậu: “Mèo nghèo thì không có quyền bàn tới giới tính, hiểu chưa!”
Hứa Miêu còn đang ôm cái váy, ủ rũ gặm nhấm nỗi uất ức thì Hứa Thỏ Thỏ đột nhiên quay đầu lại, chồm tới hỏi:
“Meo Meo, cậu có ngửi thấy không?”
Đang tự xây dựng lại lòng tự tôn bị váy hồng làm tổn thương, Hứa Miêu vừa định hỏi “ngửi thấy gì cơ?” thì mũi cậu đã khẽ động đậy. Một mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi, khiến cậu lập tức liếc nhìn Hứa Thỏ Thỏ: “Mùi máu?”
Mặt lông lá của Hứa Thỏ Thỏ bỗng trở nên nghiêm túc hẳn: “Một ít máu thì không thể nồng đến thế này được, chẳng lẽ trong tòa nhà có án mạng?”
Hứa Miêu từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy người chết, lập tức run run hai chân, rụt cổ lại: “Không... Không đến mức đó chứ?”
Hứa Thỏ Thỏ không nói nhiều, giơ chân đá cái “bốp”: “Cậu là yêu quái, không sợ người sống lại sợ người chết? Mau dùng thần thức tìm nguồn mùi máu đi! Biết đâu còn bắt được cả hung thủ ấy chứ!”
Hứa Miêu bĩu môi: “Tớ có phải chó săn đâu mà đi phá án...”
Tuy nói thế, cậu vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt vận linh lực, phóng thần thức ra ngoài. So với Hứa Thỏ Thỏ thì thần thức của Hứa Miêu mạnh hơn chút xíu, chỉ cần khởi động là có thể cảm nhận được khá xa. Cũng may, có cái này là hơn được Hứa Thỏ Thỏ một điểm!
Chẳng bao lâu, Hứa Miêu thu lại thần thức, mở mắt nói: “Ở tầng dưới, ngay trong tòa nhà mình, chắc là tầng mười hai hoặc mười một.”
Hứa Thỏ Thỏ nhảy dựng lên: “Đi! Xuống coi thử!”
Đừng thấy là thỏ mà khinh. Khả năng leo trèo của Hứa Thỏ Thỏ chẳng thua gì mèo, thậm chí có phần lanh lẹ hơn. May mà bọn họ “vượt biên” lên xuống bằng đường giàn nóng máy lạnh phía sau tòa nhà, không phải bên mặt đường lớn. Chứ nếu để người ta thấy cảnh một con mèo một con thỏ đu dây êm ru như ninja thế kia, chắc chắn lên thẳng báo mạng.
Tới tầng mười một, mùi máu càng nồng nặc. Nhưng bất ngờ thay, không phải án mạng người mà là án mạng mèo. Một con mèo Anh lông ngắn nằm sõng soài giữa hành lang, trên bụng còn cắm nguyên một con dao, bộ lông xám trắng bị máu nhuộm đỏ tươi, trông thảm thương vô cùng.
Cảnh tượng quá kí©h thí©ɧ, suýt nữa khiến Hứa Miêu trượt chân rơi khỏi ống thông gió. Còn chưa kịp hoàn hồn thì Hứa Thỏ Thỏ đã “vèo” một cái, phóng ngược trở lên.
Hứa Miêu tưởng cậu ấy bị dọa chạy, vừa định đu theo thì liếc mắt lại thấy trong căn hộ đó, còn có một con mèo khác, chính là con mèo tai cụp nhỏ mà trước đó Hứa Miêu từng gặp ở tiệm thú cưng! Còn người đàn bà đang ngồi trong nhà, cũng là người hôm ấy khuôn mặt là lạ, khiến người ta không dễ quên.
Hứa Miêu còn đang phân vân có nên xông vào cứu con mèo kia khỏi chiếc l*иg không, thì Hứa Thỏ Thỏ đã quay trở lại, trên cổ đeo theo một cái điện thoại.
Hứa Miêu: “Cậu định làm gì?”
Hứa Thỏ Thỏ nghiêm túc: “Mở livestream! Gϊếŧ mèo thì không bị truy tố hình sự, nhưng chắc chắn sẽ bị dân mạng ném đá! Mình mở livestream cho mọi người thấy cảnh này, để dân mạng tự truy ra con nhỏ kia!”
Vì “người hầu” của Hứa Miêu lúc nào cũng ở nhà nên cậu chẳng có cơ hội leo tường lướt mạng, còn mấy thứ như livestream hay mạng xã hội thì cũng chỉ nghe sơ sơ. Nhưng nghe xong, cậu đại khái hiểu là Hứa Thỏ Thỏ muốn “lấy người trị người”, nên không nhiều lời, lập tức lao vào phụ giúp.
Tài khoản video ngắn của Hứa Thỏ Thỏ đã đủ điều kiện livestream từ lâu. Cậu ấy còn hay trò chuyện với fan, tuy không đông lắm nhưng cũng có kha khá người theo dõi. Lần này vừa bấm livestream, ai cũng tưởng sẽ được xem một buổi thỏ con dễ thương nhảy nhót, ai ngờ mở lên là một cảnh tượng máu me rùng rợn, khiến ai nấy há hốc mồm, đứng hình trước màn hình mà không nói được lời nào...