Chương 20

Nghiêm Thạc ôm mèo một lúc, cảm giác cả thế giới đều trở nên dễ chịu hơn, đầu óc sảng khoái, tâm tình thư thái. Cho bé ăn vài miếng cá khô nhỏ, nhìn thấy nó nghe câu “đây là miếng cuối cùng rồi” liền cắn luôn miếng cá cuối mang về ổ nằm gặm, anh lại cảm khái có lẽ mèo tạp chủng chính là tốt nhất, vừa nghe lời, vừa dính người, lại thông minh.

Đang định cầm dao khắc làm tiếp, bé mèo lại đột nhiên ngừng ăn cá, hai cái tai nhỏ vểnh thẳng lên, tỏ rõ vẻ cảnh giác như đang nghe ngóng động tĩnh ngoài cửa. Quả nhiên ngay sau đó, chuông cửa vang lên. Nhìn dáng vẻ của nó, Nghiêm Thạc không khỏi kinh ngạc, hóa ra nhà anh còn có một “mèo giữ cửa”! Biết đâu lần trước là do Tạ Cảnh Đồng không gõ cửa mà tự tiện xông vào, mới bị nó cào cho một trận. Nghĩ đến khả năng này, anh thấy mèo nhà mình đúng là lợi hại, không những trông nhà mà còn bảo vệ chủ nữa!

Nuôi một con mèo mà có cảm giác như nuôi một con chó, là cảm giác thế nào nhỉ? Nghiêm Thạc cảm thấy Hứa Miêu chính là món quà ông trời ban tặng cho anh, là phần thưởng vì anh đã không do dự mà chọn nó, mua nó mang về.

Vừa cảm thán, vừa xoa đầu mèo, anh dỗ dành nó vài câu rồi đứng dậy ra mở cửa.

Cửa vừa mở ra, còn chưa kịp lên tiếng, một người phụ nữ đã hùng hổ xách một đống túi lớn túi nhỏ xông thẳng vào nhà:

“Sao mở cửa lâu thế hả? Tôi nói cho cậu biết, chuyện bên Lam Tinh tôi đều nghe cả rồi! Cái thằng tên Lãnh Thư kia là bạn học của cậu, cũng là bạn tốt bao năm trời. Nó xử lý ra sao thì tôi không quản, chuyện giữa hai người các cậu tôi không can thiệp. Nhưng cái tên Chu Minh đó ấy hả, tôi mà không dạy cho nó một trận đến nỗi ba mẹ nó cũng chẳng nhận ra thì tôi không còn là Vệ Khiết nữa!”

Vệ Khiết là học sinh được cha mẹ Nghiêm Thạc tài trợ lúc họ còn sống. Khác với những học sinh nghèo bình thường khác, gia đình Vệ Khiết thực ra cũng có chút của ăn của để. Nhưng năm đó mẹ cô mắc bệnh nan y, còn cha cô là quân nhân, hy sinh trong một lần cứu hộ động đất. Những đứa trẻ là con của liệt sĩ ban đầu vẫn được nhà nước quan tâm giúp đỡ, nhưng số lượng con liệt sĩ mỗi năm quá nhiều, không thể lo cho hết được. Thời gian trôi đi, người ta cũng dần quên mất. Mẹ cô cuối cùng cũng không qua khỏi. Dù không có họ hàng tham lam nào đến tranh tài sản, nhưng cái hố không đáy mang tên “bệnh viện” đã nuốt sạch mọi thứ cô có.

Vệ Khiết lúc đó vừa mới vào cấp hai. Sau khi cha cô qua đời, những người thân trong gia đình sợ vướng vào cái hố không đáy của mẹ cô nên đã tránh xa họ. Sau này, khi mẹ cô cũng mất, quả thật có người thân muốn nhận nuôi cô, nhưng tiếc là Vệ Khiết thừa hưởng sự bướng bỉnh từ cha mình. Cô vẫn nhớ rõ thái độ của những người thân đó khi xưa, nên kiên quyết không chịu. Cuối cùng, cô đành phải chuyển quyền giám hộ cho một người họ hàng xa mà cô biết sẽ không bao giờ làm phiền cuộc sống của mình.

Vệ Khiết vì tuổi còn quá nhỏ không thể đi làm, đã trải qua cuộc sống vô cùng khó khăn. Nếu không nhờ sự giúp đỡ của cha mẹ anh Nghiêm, cô suýt nữa đã phải bỏ học giữa chừng để đi làm, thậm chí còn chưa kịp học hết cấp ba.

Việc cha mẹ anh Nghiêm giúp đỡ Vệ Khiết không phải là ngẫu nhiên. Khi xảy ra trận động đất, Nghiêm Thạc đang tham gia một trại hè và tình cờ lại ở ngay trong vùng bị ảnh hưởng. Chính cha của Vệ Khiết đã kéo Nghiêm Thạc ra khỏi đống đổ nát. Mặc dù khi đó ông đã cứu hơn mười đứa trẻ, và có lẽ cha của Vệ Khiết cũng không nhớ rõ những đứa trẻ nào đã được ông cứu, nhưng cha mẹ của Nghiêm Thạc thì không thể nào quên.

Sau này, họ luôn muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với gia đình họ Vệ, nhưng không ngờ người anh hùng đã cứu con trai họ lại hy sinh, gia đình còn gặp phải những chuyện không may này. Nếu khi đó Vệ Khiết vào viện mồ côi, cha mẹ anh Nghiêm có lẽ đã trực tiếp nhận nuôi cô. Nhưng không ngờ Vệ Khiết lại bướng bỉnh đến vậy, không muốn sống cùng người thân, cũng không muốn vào viện mồ côi để được nhận nuôi, mà lại chọn con đường mù mịt và khó khăn nhất đối với một đứa trẻ cấp hai lúc bấy giờ.

Vệ Khiết cũng không phải là người không biết điều. Có người sẵn lòng giúp đỡ cô, vậy thì từ nay về sau cô sẽ cố gắng trở thành người tốt hơn để đền đáp những người đã giúp mình. Dần dần, cô tiếp xúc với gia đình họ Nghiêm ngày càng nhiều hơn. Đến khi Vệ Khiết tốt nghiệp đại học và bắt đầu đi làm, cô đã thường xuyên ra vào nhà họ Nghiêm, thân thiết như người trong gia đình.

Nhưng không ngờ cha mẹ anh Nghiêm lại ra đi đột ngột và quá sớm như vậy. Sau đó, cô càng xem Nghiêm Thạc như em trai ruột, xem việc chăm sóc Nghiêm Thạc là trách nhiệm của mình.

Tiếc là Nghiêm Thạc không cho cô cơ hội này. Cô tự cho mình là chị, phải chăm sóc Nghiêm Thạc, nhưng thực tế, Nghiêm Thạc lại giống một người anh hơn, luôn chăm sóc cô em gái nóng tính và có phần bốc đồng này.

Vệ Khiết đặt một đống đồ lên ghế sofa, vừa định trách Nghiêm Thạc tại sao lại không nói cho cô biết chuyện quan trọng như vậy. Nếu không phải do dự án ở nước ngoài kết thúc sớm hơn dự kiến, thì chẳng phải cô sẽ phải đợi vài tháng nữa mới về nước và biết chuyện sao?

Đến lúc đó thì mọi chuyện đã muộn rồi. Nhưng câu hỏi chất vấn của cô còn chưa kịp nói ra, thì đã phát hiện ra những thay đổi trong nhà Nghiêm Thạc, cô chợt kinh ngạc: "Thạc Thạc, cậu nuôi mèo à?"

Cả căn nhà đầy ắp cây mèo cào, võng mèo, đồ chơi mèo, nếu không phải Nghiêm Thạc vẫn còn đứng đây, cô đã không nhịn được mà nghi ngờ mình có phải đã vào nhầm nhà hay không.

Hứa Miêu chậm rãi đi ra từ phòng làm việc, nhìn người phụ nữ lạ mặt có vẻ rất quen thuộc với Nghiêm Thạc. Khi cậu nhìn thấy người phụ nữ này lấy ra một cái l*иg nhỏ từ trong túi, trong l*иg còn có một con chuột hamster màu kem, mắt cậu sáng lên. Đây là quà mua cho cậu sao? Cậu thích cô gái này.