Đúng lúc Hứa Miêu còn đang lưỡng lự, không biết có nên chờ đến tối lén trốn ra ngoài để tự đi tìm người nuôi hay không, thì cậu bỗng cảm nhận được một bóng người phủ xuống.
Ngước mắt lên, cậu nhìn thấy một người đàn ông rất đẹp trai đang hơi cúi người xuống, qua lớp kính chăm chú quan sát cậu. Vẫn còn vương nỗi buồn và lo lắng vì nguy cơ bị đưa về Yêu Minh, Hứa Miêu vô thức nghiêng đầu về phía người đó, khe khẽ cất tiếng: "Meo?"
Người đàn ông thấy chú mèo con trắng muốt trong tủ trưng bày đang nhìn mình, bèn đưa tay chạm nhẹ vào tấm kính.
Hứa Miêu hoàn hồn, vội bước lên trước mấy bước, cũng giơ miếng đệm thịt nhỏ mềm mại ra, áp lên đầu ngón tay của người kia qua lớp kính.
Nghiêm Thạc nhìn chú mèo con có đôi mắt xanh thẳm như nước biển, lại thấy nó đưa móng hồng nhỏ chạm vào tay mình, khóe môi bất giác cong lên, bật cười khẽ. Anh nhẹ nhàng di chuyển ngón tay trên mặt kính, đi đến đâu, chú mèo nhỏ liền vội vàng đuổi theo đến đó. Khi anh di chuyển nhanh hơn, nó hấp tấp chạy theo, không cẩn thận còn lăn một vòng trong tủ. Lắc đầu đứng dậy, nó lại tiếp tục cọ tới, không hề ngần ngại.
Chơi đùa với chú mèo con một lúc, Nghiêm Thạc thấy nhân viên cửa hàng đã tiễn khách xong thì mở lời: “Con mèo này bán bao nhiêu?”
Nhân viên lập tức tiến lại gần, niềm nở giới thiệu: “Bé này là mèo Ragdoll lai ạ, không phải thuần chủng, là mèo hoang được nhân viên bên em nhặt về.”
Hứa Miêu trong tủ trưng bày nghe thấy câu nói ấy, câu nói đã lặp đi lặp lại vô số lần, tai lập tức cụp xuống. Cậu biết quá rõ rồi, cứ đến đoạn này, những người vừa còn thích thú đều sẽ quay đầu rời đi. Cậu không dám hi vọng nữa, lòng chùng xuống, thậm chí còn muốn òa khóc. Rõ ràng cậu là một yêu tinh, hiếm có khó tìm, vậy mà lại không bằng một chú mèo nhà bình thường.
Đang chìm trong tủi thân, cậu chợt nghe người đàn ông hỏi lại: “Bao nhiêu?”
Nhân viên thoáng ngạc nhiên, tưởng vị khách này cũng sẽ như những người trước, liền hấp tấp trả lời: “Vì là mèo được nhặt về, nên bên em chỉ thu phí đồ ăn và một mũi vắc-xin thôi ạ, tính tròn là 500 tệ.”
Hứa Miêu không khỏi chạnh lòng. Ngay cả những con mèo được nhận nuôi miễn phí trong tiệm cũng còn phải đặt cọc 1000 tệ, vậy mà cậu, một yêu tinh chính hiệu, lại chỉ được định giá có 500. Bỗng nhiên, cậu nhớ lại lời dặn của một tiền bối ở Yêu Minh trước khi rời đi: “Thế giới loài người không dễ sống đâu.”
Đúng thật, quá khó khăn để hòa nhập.
Nghiêm Thạc không đáp lại ngay, chỉ bảo nhân viên mở tủ trưng bày.
Lần đầu tiên, trừ những lúc được cho ăn, có người chủ động yêu cầu mở tủ của cậu. Hứa Miêu vội xua tan cảm xúc tiêu cực trong đầu, thấy người đàn ông kia đưa tay về phía mình, liền nhanh chóng bước lên, đặt một chân vào lòng bàn tay ấm áp ấy, còn bày ra nụ cười đáng yêu mà cậu đã khổ công luyện tập: “Meo.”
Chú mèo con bé xíu, chỉ một tay là ôm trọn. Lông mềm và dày, chóp tai và chóp đuôi hơi tối màu như Ragdoll, nhưng phần thân lại trắng muốt, không một sợi lông tạp. Đôi mắt xanh lam to tròn trong veo, trong trẻo như hồ nước mùa thu.
Nghiêm Thạc đưa ngón tay khẽ chạm vào chóp mũi hồng hồng của nó, lập tức bị hai móng nhỏ quấn lấy, cọ cọ làm nũng, vừa dụi vừa kêu meo meo nho nhỏ, khiến lòng người cũng mềm nhũn.
Nghiêm Thạc cười khẽ. Từ cái nhìn đầu tiên, anh đã có cảm tình với chú mèo nhỏ này. Thấy nó ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng, không giãy giụa, cũng không sợ hãi, trong lòng anh càng thêm thích thú. Không chần chừ, anh quyết định:
“Tôi lấy con mèo này.”
Nghe thấy người đàn ông nói muốn nhận nuôi, Hứa Miêu còn chưa kịp phản ứng, cứ ngơ ngẩn nhìn anh. Đây là chủ nhân tương lai của cậu sao?
Nghiêm Thạc nhẹ nhàng nắn nắn móng vuốt nhỏ trong lòng bàn tay, dịu giọng nói: “Nhóc con, muốn về nhà với anh không?”
Hứa Miêu lập tức nhảy bổ vào lòng anh, chui tọt vào trong, kêu khẽ một tiếng: “Meo!”
Cậu cuối cùng cũng tìm được chủ nhân rồi! Không cần bị đưa về Yêu Minh nữa!