Tạm gác chuyện ảo giác sang bên, khi nhìn rõ cô bé đứng cạnh thiếu nữ, Đỗ Hành giật mình: “Đậu Đậu? Sao cháu lại ở đây?”
Đậu Đậu là con gái của chị anh, vừa tròn năm tuổi. Nghỉ hè, con bé về quê ở với bà ngoại. Mới hôm kia, nó còn ngọng nghịu nói muốn mang cho cậu một con gà con lông vàng trong sân. Vậy mà hôm nay đã xuất hiện ở đây?
Nghe tiếng quen thuộc, Đậu Đậu ló đầu ra từ sau lưng thiếu nữ, giọng run run gọi: “Cậu ơi…”
Không còn cái dáng nhảy bổ vào lòng anh như mọi khi, con bé co ro nắm chặt váy chị gái bên cạnh, chẳng chịu buông tay.
Thấy cháu gái, Đỗ Hành vừa móc điện thoại gọi cho chị, vừa ra hiệu cho phó đạo diễn giải tán đám người xung quanh. Uông Lực vốn không nỡ bỏ mỹ nhân, nhưng nhìn nét mặt hiếm khi nghiêm túc của Đỗ Hành, cuối cùng cũng co đuôi, lặng lẽ chuồn đi.
Không biết chị anh bận gì mà máy liên tục báo bận, Đỗ Hành đành cúp máy, định lát nữa gọi lại. Anh hơi áy náy, mỉm cười nhẹ với thiếu nữ rồi ngồi xuống, giang tay: “Ai bắt nạt Đậu Đậu của chúng ta thế? Lại đây, để cậu xem nào.”
Anh cảm giác rõ ràng có điều bất ổn nơi cô cháu gái nhỏ.
Nghe giọng người quen, Đậu Đậu dụi mắt định bước tới, song vẫn sợ sệt, nắm chặt váy chị gái bên cạnh không dám buông.
Ngược lại, thiếu nữ nghe giọng nói ấy lại bất giác muốn lăn một vòng. Giọng nói này, sao giống hệt giọng mẹ cô khi còn là một con báo con.
Hửm? Báo con?
Từ khi Mễ Ha tỉnh dậy ở nơi xa lạ này, cô chẳng nhớ nổi gì nữa, đầu óc trống rỗng như tờ giấy trắng. Nhưng mơ hồ vẫn nhớ thân thể mình vốn không phải thế này. Cô từng có răng nanh, có móng vuốt, có thể nhảy lên cây cao ôm linh dương thưởng thức như bữa ăn ngon. Còn cơ thể mảnh mai, mềm yếu đến nỗi va nhẹ cũng trầy da này không phải của cô. Thậm chí lúc còn nhỏ, cô cũng chưa bao giờ yếu đến thế.
Lúc còn nhỏ ư? Mễ Ha sững người, nhớ mơ hồ cảnh bị mẹ ngậm gáy tha đi, hay lúc được liếʍ lông tỉ mỉ. Nhưng càng cố nhớ, đầu óc lại càng trống rỗng.
Không nghĩ ra thì thôi, với loài mèo lớn, quy tắc sinh tồn đầu tiên chính là phải ăn no bụng.
Mễ Ha cảnh giác quan sát môi trường mới, đánh hơi thấy vài thứ có mùi của thân thể mình, bèn gom chúng lại, xóa sạch dấu vết rồi vào rừng săn mồi.
Chỉ tiếc, vùng núi gần khu dân cư chẳng có con mồi nào, thậm chí đến côn trùng to cũng không có. Trong không khí còn vương mùi hóa chất chống côn trùng. Mễ Ha đi mấy vòng chẳng kiếm được gì, còn tình cờ nhặt được Đậu Đậu đang lăn từ sườn dốc xuống.