Chương 2

Phó đạo diễn bị kẹt giữa một kẻ “trút giận lên người khác” và một biên kịch nổi tiếng, đúng là khổ không tả xiết, chỉ mong trên trời giáng xuống tia sét công bằng, hoặc đánh chết Uông Lực, hoặc đánh chết anh ta cho xong!

Dù sao anh ta cũng là fan của đạo diễn Tô, nhìn cảnh Uông Lực cố tình phá hoại kịch bản mà đau lòng không chịu nổi, chỉ mong Đỗ Hành ôm kịch bản bỏ đi cho rồi.

“Hồ Diện Họa Bì” được chuyển thể từ tiểu thuyết, nghe tên tưởng phim tiên hiệp thần tượng sến súa, nhưng thật ra kể về câu chuyện đấu trí giữa thư sinh Trần Chí Viễn và hồ tinh Tiểu Vận.

Tiểu Vận muốn mượn sức con người để giúp Hồ tộc phát triển sinh sôi, còn Trần Chí Viễn lại muốn lợi dụng hồ tinh để thăng tiến.

Một bên là “cáo đội lốt người”, một bên là “lốt người dạ cáo”, cùng dệt nên “tình yêu” ngoài mặt ân ái nhưng bên trong toan tính.

Phong cách quay phim của đạo diễn Tô nổi tiếng với sự tinh tế, trầm tĩnh, sắc màu mạnh mẽ, đặc biệt giỏi dùng chi tiết nhỏ để khắc họa bầu không khí lớn, cực kỳ hợp với kiểu chuyện huyền bí, phức tạp như thế này.

Tiếc rằng, sức khỏe bà không tốt, vừa mở máy vài ngày đã tái phát bệnh cũ, giờ vẫn nằm viện, khiến Uông Lực có cơ hội nhảy vào nắm đoàn.

Kết quả, tên ngông cuồng ấy đã liên tiếp khiến giáo viên quay phim, tổ hóa trang, phục trang, thậm chí tác giả nguyên tác đều bỏ đi hết, mặt mũi đắc ý như thể muốn tuyên bố: “Tôi đây quyết tâm quay một bộ phim dở tệ!”

Đỗ Hành tức đến mức suýt không giữ được bình tĩnh, muốn cho anh ta nằm luôn trên sàn đoàn phim để bớt hại người.

Sau khi nói chuyện không thành, Đỗ Hành bực bội định ra ngoài hút điếu thuốc, nhưng sờ mãi chỉ thấy hộp kẹo cai thuốc, mới nhớ ra mình đang cai, đành bóp chặt ngón tay, kìm lại cơn nghiện rồi bóc một viên bỏ miệng.

Chỉ chốc lát sau, hai diễn viên trẻ trong đoàn rụt rè bước ra, định bắt chuyện với anh. Kết quả bị ánh mắt lạnh như dao của anh liếc một cái, liền cứng đờ rồi len lén bỏ đi.

Ôiii, biên kịch Ma Vương quả nhiên đáng sợ quá!

Ngậm kẹo, Đỗ Hành thở dài.

Nhìn đám diễn viên mới đông đúc trong đoàn, anh không khỏi nhíu mày. Tất cả đều là “ tác phẩm” do Uông Lực gây họa. Anh ta nói chỉ một mình Tiểu Vận thì quá đơn điệu, hồ tộc phải có nhiều mỹ nhân. Nào là mèo tinh, thỏ tinh, gì cũng phải thành tinh hết, càng đẹp càng tốt!

Thế là từng đợt “diễn viên mới” mặt na ná nhau được đưa vào đoàn, ngày nào cũng quấn lấy Uông Lực.

Ừ, “mới” thật đấy.

Đỗ Hành lăn lộn trong giới nhiều năm, không lạ gì mấy cô gái muốn đi đường tắt này, lóe sáng trong chốc lát rồi tàn lụi.