Chương 1

“Không quay nữa, tôi phải xem thử, đoàn phim này rốt cuộc ai mới là người có tiếng nói!” Đạo diễn của đoàn phim “Hồ Diện Họa Bì”, Uông Lực, ném mạnh đồ trong tay xuống đất, liếc nhìn biên kịch Đỗ Hành với ánh mắt vừa khinh thường vừa khıêυ khí©h, rồi khoác vai cô diễn viên trẻ bên cạnh, nghênh ngang bỏ đi.

Đỗ Hành nhìn kịch bản bị vứt dưới đất, đôi lông mày kiếm hơi nhíu lại, vẻ mặt lập tức sa sầm.

Phó đạo diễn bị kẹt giữa đạo diễn tùy hứng và biên kịch cứng rắn, nhìn bên này ngó bên kia, sốt ruột đến mức không biết phải làm sao. Phim mới mở máy chưa đầy một tuần, cảnh cãi nhau kiểu này đã xảy ra đến ba lần.

Để tên “Hồ Diện Họa Bì” làm gì chứ? Chẳng thà đổi luôn thành “Đạo - Biên đối đầu” đi cho xong!

“Thầy Đỗ à, gần đây nhà đạo diễn Uông có chuyện nên tính tình nóng nảy, thầy đừng để bụng. Hay là chúng ta cùng bàn lại về kịch bản nhé?”

Xét về năng lực, trong giới đạo diễn trẻ, Uông Lực chẳng có tài cán gì, thua cả cục đá ven đường, nhưng anh ta có mẹ là Tô Nhã Lệ, nữ đạo diễn huyền thoại, từng là nữ diễn viên xuất sắc nhất kiêm biên kịch, một nhân tài hiếm có trong giới điện ảnh.

Đừng nói đến thế hệ cha chú của Đỗ Hành, ai nấy đều xem Tô Nhã Lệ là nữ thần quốc dân. Ngay cả lớp trẻ như anh, thỉnh thoảng vẫn thấy cư dân mạng phục chế ảnh cũ của bà rồi trầm trồ khen “Nữ thần Tô rực rỡ biết bao”.

Uông Lực là một “cậu ấm” chính hiệu, lại có hào quang của mẹ bao quanh, dễ dàng lập nên đoàn phim riêng, mặc sức tung hoành. Anh ta coi đạo diễn là nghề tay trái, nghề chính là hưởng thụ, chẳng ai dám động đến.

Vấn đề là, “Hồ Diện Họa Bì” lần này không phải mấy bộ phim tầm thường trước đây của anh ta, mà là tác phẩm do Đỗ Hành chuyển thể, Tô Nhã Lệ làm đạo diễn, một lần hợp tác hiếm có giữa thầy và trò.

Chỉ tiếc, nửa tháng trước đạo diễn Tô bị bệnh nặng phải nghỉ dưỡng, đoàn phim bị Uông Lực tìm cách tiếp quản.

Đỗ Hành là người do Tô Nhã Lệ một tay dìu dắt, vừa là học trò vừa là cộng sự lâu năm, đương nhiên không thể bỏ mặc đoàn phim mà đi.

Nhưng chính vì thế, phiền phức cũng sinh ra: Không hiểu vì lý do gì, Uông Lực cứ nhìn Đỗ Hành là ngứa mắt, đã không ưa lại còn thích chọc tức anh. Hôm nay thì đòi sửa kịch bản, mai lại bảo muốn thêm diễn viên. Dù sao anh ta giàu, chẳng sợ lỗ vốn, miễn sao có thể khiến Đỗ Hành bực mình là thấy vui rồi.