Chương 7

Cô có thể cho mèo của anh ngủ trên người mình, nhưng cũng có thể ôm mèo của người khác, dịu dàng như nhau.

Suy nghĩ đó khiến anh càng thêm không vui.

Lâm Hạo Thiên nhếch môi cười nhạt, nhưng trong ánh mắt lại không có chút ấm áp nào.

"Xem ra… cần phải dạy lại cách giữ khoảng cách với đàn ông rồi."

Dù chưa từng chạm vào cô, dù chưa thực sự bước vào cuộc sống của cô…

Nhưng từ giây phút King chọn ngủ trên người cô, từ giây phút cô để lại tài khoản liên lạc cho anh…

Thì cô đã bước vào thế giới của anh.

Sáng sớm, ánh nắng nhẹ nhàng chiếu xuống con phố nhỏ, một ngày mới lại bắt đầu tại tiệm Meo Meo.

Trần Hiên Nhi mở cửa, treo biển "Đã mở cửa", rồi bắt đầu sắp xếp lại quầy kệ, chuẩn bị đón những vị khách đầu tiên.

"Ting!"

Tiếng chuông cửa vang lên.

Cô vừa ngẩng đầu, đã thấy một bóng dáng quen thuộc bước vào.

"Hiên Nhi! Lâu rồi không gặp!"

Chàng trai trước mặt cao ráo, dáng vẻ sáng sủa, mặc áo sơ mi đơn giản, tay xách theo một chiếc l*иg mèo.

Cô hơi bất ngờ, nhưng ngay lập tức nhận ra người đối diện.

"Phó Dịch?"

Phó Dịch… bạn học cũ của cô từ thời cấp ba. Trước đây hai người từng khá thân, nhưng sau khi lên đại học, mỗi người có công việc riêng nên dần ít gặp nhau.

"Cậu còn nhớ tớ không đấy?"

Anh cười, nhấc chiếc l*иg mèo lên, bên trong là một bé mèo Ba Tư lông trắng muốt đang nằm yên tĩnh.

"Đương nhiên là nhớ, sao cậu lại đến đây?"

"Mèo nhà tớ dạo này hơi lười ăn, nghĩ đến cậu đang mở tiệm chăm sóc mèo nên mang đến nhờ cậu xem thử."

Nghe vậy, Hiên Nhi nhanh chóng lấy lại dáng vẻ chuyên nghiệp, nhẹ nhàng đón lấy l*иg mèo.

"Tình trạng này kéo dài bao lâu rồi? Có dấu hiệu nôn mửa hay tiêu chảy không?"

Phó Dịch kéo ghế ngồi xuống, chống tay lên bàn.

"Khoảng một tuần nay, vẫn ăn nhưng ít hơn bình thường. Không có dấu hiệu bệnh lý gì rõ ràng, chỉ là lười ăn, hay ngủ hơn."

Cô gật đầu, nhẹ nhàng mở l*иg, bế bé mèo ra kiểm tra tổng thể.

"Có thể là do thay đổi thời tiết hoặc stress nhẹ. Tớ sẽ kiểm tra thêm, nếu không có gì nghiêm trọng thì chỉ cần điều chỉnh chế độ ăn và cho bé vận động nhiều hơn."

"Vậy thì tốt quá."

Phó Dịch cười, ánh mắt vô thức nhìn cô chăm chú.

"Lâu rồi không gặp, cậu vẫn dịu dàng như ngày xưa nhỉ."

Hiên Nhi bật cười. "Mèo đáng yêu mà."

Hôm nay tiệm Meo Meo không quá đông khách, chỉ có một vài khách đặt lịch trước, nhưng không bận rộn như mọi ngày.