Cân nặng của thiếu niên rõ ràng nặng hơn mèo con rất nhiều, nhưng Già Lâu vẫn vừa nhanh vừa ổn. Anh đi vào khu mình quen thuộc trong rừng rậm, đi vào một lộ tuyến ẩn nấp. Không trung hoàn toàn tối đen, ánh trăng treo cao cao phía trên, anh đi vào một sơn động nhỏ được che đậy sau mấy cây đại thụ.
Thiệu Dĩ Ninh nắm chặt sau cổ anh, đè thấp thân thể, gió thổi bay tóc dài của cậu, cậu lúc này mới phát hiện, đại khái mình không mang bộ dáng nguyên bản.
Có lẽ như vậy cũng tốt.
Báo đem thả cậu xuống, thấp giọng dặn dò vài câu liền rời đi. Anh phải nhanh chóng đi thông báo các con vật khác, nói cho bọn họ A Ninh không có việc gì, không cần đi tìm.
Thiệu Dĩ Ninh một mình ở lại nơi này.
Sơn động ở phía nam, ấm áp mà khô ráo, nhìn ra được Già Lâu thường xuyên xử lý, bên trong còn tính là sạch sẽ, trên cục đá lớn để nghỉ ngơi còn trải chút cỏ khô. Hẳn là Già Lâu nghỉ ngơi ở đây.
Cậu có cảm giác như mình vào nhà nhỏ bí mật của báo đen. Mọi nơi đều an tĩnh, Thiệu Dĩ Ninh đại khái xem qua sơn động, phát hiện một khối da thú ở trong góc, tùy tay lấy nó che khuất nửa người dưới. Ngay lúc này, báo đen đã trở lại.
Bởi vì các con vật trên thảo nguyên tìm mèo con khắp nơi, Già Lâu mới bước ra khỏi rừng rậm vài bước liền gặp được Barkley, bởi vậy thuận tiện kêu hắn trở về. Barkly vừa nghe nói tìm được A Ninh rồi, lập tức muốn lại đây nhìn xem, Già Lâu đành phải che lấp qua mắt hắn.
Anh lo lắng cho Thiệu Dĩ Ninh, vì vậy nhanh chóng chạy trở về. Khi tiến vào, Thiệu Dĩ Ninh đang... ừm, quan sát thân thể mới của mình.
Cậu đang ở trạng thái thiếu niên mười mấy tuổi, tóc rất dài, là màu thuần trắng, chịu ảnh hưởng bởi hình thái mèo. Tuy cậu nhìn không tới mắt mình nhưng suy nghĩ một chút cũng biết nó sẽ là màu lam.
Hơn nữa, cậu cư nhiên còn có cái đuôi!
Cái đuôi to vừa dài lại xõa tung rũ ở sau người, còn không thể khống chế tốt. Thiệu Dĩ Ninh trừng lớn mắt, cực kỳ hinh hãi, thầm nghĩ tại sao lại như vậy? Cho nên hiện tại cậu có thể được xem là, thú nhân?
Lỗ tai mèo của thiếu niên lắc lắc, cũng chỉ có thể tiếp thu tình trạng hiện tại. Rốt cuộc hiện tại có tay có chân, cho với thời điểm làm mèo đã tốt hơn nhiều.
Tưởng tượng như vậy, cậu còn rất vui vẻ.
Thiệụ Dĩ Ninh ngẩng gương mặt tươi cười lên, cười tủm tỉm vẫy tay với báo đen: "Già Lâu đại ca, muốn tôi tiếp tục cào cằm giúp anh không?"
Báo đen chần chừ một lát.
Anh đi gần, nhảy lên tảng đá rồi nằm bò, cái đuôi màu đen rũ xuống, bỗng nhiên lại nâng lên, lặng lẽ câu lấy tay đối phương, quấn đuôi quanh thành một vòng tròn. Rồi sau đó, anh lấy tư thế hoàn toàn thả lỏng, dựa vào l*иg ngực thiếu niên.
Thiệu Dĩ Ninh nhịn không được mà mỉm cười --- cậu biết, không có động vật họ mèo nào có thể chống lại được dụ hoặc này.
Cậu tiếp tục gãi cằm mèo lớn, thân thể báo đen mềm nhũn, kiên cường chống đỡ không rơi vào giấc ngủ. Đôi tay xinh đẹp trắng nõn kia vuốt ve anh, giống như gió xuân ôn nhu nhất.