Chương 36.2

Ký ức của các con vật thường dễ tiêu tán. Nhưng anh tỉ mỉ, kiên nhẫn dò hỏi qua những dấu vết để lại, rốt cuộc thu thập được những mảnh nhỏ, khâu thành một chân tướng đại khái hoàn chỉnh.

Nguyên nhân gây ra, là do sự xúc động của một con hồ ly nhỏ.

Nước mắt Mộc Mộc không ngăn được mà chảy xuống, nó không biết mình đã chọc họa lớn như thế nào, nghẹn ngào nói: "Xin, xin lỗi, ta không nghĩ tới mọi việc sẽ biến thành như vậy..."

Nó hối hận, thật sự hối hận.

Cho dù là vì mẹ, nó cũng không nên như vậy.

A Ninh hiện tại không rõ ở đâu, nó thật sự làm sai.

Già Lâu nhấp môi.

Ô ô tộc xưa nay đều cẩn thận, lần này chỉ sợ là ngoài ý muốn. Nhưng vô luận như thế nào, anh đều không nhịn được --- mà càng trách cứ chính mình.

Chỉ một đêm thôi, A Ninh vậy mà xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Thông đạo ngầm rắc rối phức tạp, cũng là nơi anh không thể vào. Anh mạnh mẽ áp xuống lòng tràn đầy lo âu, tận lực dùng hết sức của mình, thỉnh các con vật khác vào hầm ngầm hỗ trợ tìm kiếm.

... Cũng may, các con vật nguyện ý hỗ trợ.

Chim tê giác đốm hiếm khi không ồn ào, nghiêm trang nói: "Già Lâu, ngươi yên tâm, chỉ cần mèo con còn ở trên thảo nguyên, chúng ta liền khẳng định có thể tìm được A Ninh!"

Trên thảo nguyên...

Mấy chữ này, làm đôi mắt lục bỗng hiện lên một tia suy tư.

Tìm lâu như vậy, đều lật qua cả thảo nguyên một lần, lại vẫn không tìm được.

Tầm mắt anh dần dần lược qua thảo nguyên, lướt qua đại thụ thưa thớt, cuối cùng dừng ở rừng cây phía đông.

Sau đó, anh cũng không quay đầu lại, chạy vội về phương hướng kia.

Thân ảnh của báo đen hóa thành tia chớp đen, nhanh đến mức khó có thể tưởng tượng --- nhanh lên, lại nhanh lên. Anh không biết mỏi mệt mà xâm nhập vào rừng rậm. Tầm mắt sắc bén đảo qua mỗi một thân cây, mỗi một tấc đất. Bầu trời, trên mặt đất, trên cây... Anh chỉ lo đi vào sâu, bất tri bất giác đã đi sâu hơn khu anh thường đến.

Rồi sau đó, anh dừng trước mặt một đại thụ.

Hốc cây vẫn vừa an tĩnh vừa sâu thẳm như cũ, mặt cỏ dưới tàng cây cũng xanh biếc, nhìn qua cực kỳ vô hại. Nhưng chỉ có Già Lâu biết, nơi này ẩn chứa lực lượng cực kì khủng bố. Đủ để điên đảo toàn bộ thảo nguyên.

Anh cũng không dám thiếu cảnh giác.

Mắt lục tuần tra xung quanh, không phát hiện thân ảnh mèo con. Giây tiếp theo, anh nâng bước chân lên, đại thụ đột nhiên rung động sàn sạt, rớt xuống một lá cây non.

Phiến lá này không có cuống lá, lá cây nhọn hướng về phía đông, hàm nghĩa cực rõ ràng.

Đây là...

Già Lâu không nghĩ tới, "" vậy mà sẽ giúp anh.