Chương 36.1

Nghĩ cách ra ngoài là một việc cậu gấp không chờ nổi. Thiệu Dĩ Ninh một lần nữa sửa sang suy nghĩ, quyết định thử lại một lần nữa.

Móng vuốt nhỏ lông xù xù tuyết trắng, cố sức vẽ mấy cái đồ án trên mặt đất, làm tiêu chuẩn định hướng. Sau đó, cậu miễn cưỡng tìm được phương hướng thoạt nhìn miễn cưỡng có thể đi ra, nện bước về phía trước.

Thân thể mèo con thật sự quá nhỏ, cho dù tiến lên bằng tốc độ nhanh nhất, cũng không thể đi quá xa. Vì tránh tiêu hoa năng lượng, cậu lựa chọn chậm rãi di chuyển.

Dọc đường đi, không có động vật khác, không có côn trùng kêu vang, không có bất cứ thanh âm gì. Trên cây cối cao lớn cũng không có bất cứ bóng dáng chim chóc bay qua nào. Nếu không phải còn có thể nghe được tiếng hít thở của chính mình, nghe được động tĩnh nhỏ do đệm thịt dưới chân đạp trên lá cây khô, Thiệu Dĩ Ninh cơ hồ cho rằng, chính mình không tồn tại.

Mèo con đi vài bước, liền phải dừng lại nghỉ một chút. Cũng may cậu không quay lại hầm ngầm, nếu quay lại, không biết cậu sẽ va đập thành cái dạng gì.

Còn có, không biết Mộc Mộc đi đâu rồi, có phải còn tìm cậu không?

Nếu điều nó nói là thật, cũng không phải không thể lý giải. Chỉ là phương thức nó dùng không thể tiếp thu.

Thiệu Dĩ Ninh đi a đi a, dần dần lạc hướng. Trước kia, cậu từng nghe đạo sư nói qua, cảm nhận phương hướng của con người phần lớn không chuẩn xác, nếu ở dã ngoại mà không có vật dẫn dắt, cho dù cảm thấy mình đi thẳng tắp, cũng sẽ bất tri bất giác biến thành một vòng.

Sau đó, cậu liền thấy được kí hiệu mình lưu lại trên mặt đất phía trước.

Thiệu Dĩ Ninh:...

Tức giận nha.

Xem ra cậu là người không thể cảm nhân phương hướng trong truyền thuyết.

Thiệu Dĩ Ninh dừng tại chỗ trong chốc lát.

Thân ảnh lẻ loi của mèo con nhìn qua vừa đáng thương vừa bất lực, nhưng nội tâm Thiệu Dĩ Ninh tuyệt đối không nhỏ yếu.

Cậu chỉ chần chờ một lát, liền khẽ cắn môi, quyết định đổi phương pháp.

Bởi vì, cậu không muốn từ bỏ.

... Cùng lúc đó, trên thảo nguyên, Già Lâu đã lòng nóng như lửa đốt.

Tuy rằng trên mặt anh không hiện ra, nhưng từ khi mặt trời dâng lên cho đến nay, bước chân của báo đen nhanh như bay, anh không ăn, liên tục tìm kiếm suốt một ngày.

Tốc độ của báo đen rất nhanh, nhưng trong một ngày đi khắp thảo nguyên vẫn là một hành trình khó khăn. Anh không nghỉ ngơi chút nào, chỉ liên tục đi sưu tầm bất cứ manh mối có khả năng hữu dụng.