Thế giới 1 - Chương 2: Đội cảnh khuyển

Pearl đã sớm nghe nói, loài người là bạn trung thành nhất của mèo, và giờ tận mắt chứng kiến, quả đúng như vậy. Con người rất tôn kính nó, thường dâng tặng đủ loại đồ ăn ngon, từ súp thưởng, đồ hộp, đến cá khô, hương vị tuyệt mỹ.

Pearl rất hài lòng, nên cũng không tiếc thể hiện sự thân thiện bằng cách cọ cọ, lăn lộn khoe bụng, tỏa ra sức hút với con người, như cách nó từng chào hỏi thần dân ở vương quốc tiểu miêu tinh.

Nhưng sống ở khu dân cư này không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Ngoài con người, thế giới này còn có nhiều thứ Pearl chưa từng thấy, chẳng hạn như chó.

Ở vương quốc tiểu miêu tinh không hề có chó. Trước đây, Pearl chỉ biết đến chó qua sách vở, nghe nói chúng to lớn, hôi hám và phiền phức, chẳng có con mèo nào không ghét chó.

Nhưng Pearl không ngờ rằng chó không chỉ đáng ghét, mà còn nguy hiểm đến thế! Đây chẳng phải lần đầu tiên nó bị chó đuổi trong khu dân cư.

Như ngay lúc này, con chó khổng lồ tên Bá Vương đang rượt theo nó, tiếng sủa rung trời, tai Pearl đầy ắp tiếng thở hổn hển hưng phấn của đối phương.

Răng con chó đó còn dài hơn móng vuốt nhỏ của nó, miệng nó to hơn cả cơ thể Pearl. Nếu bị con đó tóm được, chắc chắn Pearl sẽ bị nuốt chửng!

Tuyệt đối không được! Pearl nghĩ: Nó sợ bẩn, sợ đau, sợ răng nanh của mãnh thú, và càng không muốn kết thúc cuộc đời mèo ở thế giới này một cách vô lý như vậy!

Bản năng sinh tồn của động vật nhỏ trỗi dậy, Pearl tung chân mèo, lao nhanh qua quảng trường, nhảy vào sau một hàng rào cây xanh thấp bé.

Bụi cây thấp, con chó lớn tạm thời không chui vào được, chỉ có thể thở hổn hển đi vòng quanh bên ngoài.

Pearl nhẹ nhàng thở ra, nằm sấp xuống, nhịp tim dần ổn lại. Nó quay đầu nhìn bóng dáng con chó đang lóng ngóng, khẽ cười nhạt.

Hừ, đồ chó ngốc, đến chui kẽ hở cũng không biết.

Dù đã kiệt sức, Pearl vẫn tao nhã liếʍ móng vuốt, tiện thể quan sát con chó ngốc ngoài hàng rào.

Không ngờ đúng lúc này, một tiếng nói vang lên trên đầu Pearl: “Đây rồi, Bá Vương, vào từ đây!”

Pearl giật mình ngoảnh đầu, thấy chính là đứa trẻ dắt chó lúc nãy. Thằng bé đứng ngoài hàng rào, nhờ lợi thế chiều cao đã phát hiện ra nó!

Tệ hơn nữa, đứa trẻ còn thò chân vào hàng rào, đạp lùm cây thành một lỗ hổng!

Bá Vương sủa vui mừng, nhảy qua lỗ hổng vào vành đai xanh, lao thẳng về phía Pearl!

Pearl sợ đến hồn bay phách lạc, vội vàng tung chân chạy thoát, gần như nhảy bật lên không trung.