Chương 6.1: Giải độc

Rất nhanh, cô đã đến được nơi Nhị Tuyết bị cắn. Khắp nơi là những bụi gai nằm rạp dưới đất, cây cối khô héo và cỏ dại um tùm. Cô hít nhẹ một hơi, không khí sặc mùi bùn đất và hơi nước.

Cơn mưa lớn khiến khứu giác của Hoa Ly bị hạn chế rất nhiều.

Mặc cho nước mưa xối xả làm ướt sũng bộ lông, cô vẫn cố gắng hít ngửi khắp nơi, cúi đầu cẩn thận phân biệt từng mùi hương. Trong lúc lơ đãng, cô ngửi được một tia máu tươi nhàn nhạt. Thần kinh Hoa Ly căng lên, cô thu liễm hơi thở, lần theo mùi máu mà tìm.

Đi được khoảng ba mươi mét, cô đột nhiên nhìn thấy một con rắn đang dựng đứng trong một hốc cây khô. Cổ nó bạnh ra, lưỡi liên tục thụt ra thụt vào, một dáng vẻ sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào. Lòng Hoa Ly lạnh ngắt, đó là rắn hổ mang chúa. Loại rắn này có nọc độc cực mạnh.

Nhị Tuyết ngốc nghếch kia đã trúng phải độc của nó mà còn chạy lâu như vậy, hy vọng nó có thể cố gắng cầm cự chờ cô quay về.

Mắt Hoa Ly lóe lên tia lạnh lẽo. Tầm mắt cô lướt qua vết vuốt trên cổ con rắn hổ mang, nghĩ đến Nhị Tuyết đang sống chết không rõ trong hang đá, cơn giận trong cô bùng lên. Cô lao vυ"t đi, vồ tới con rắn, giơ vuốt tung một cú trời giáng.

"Bốp!" một tiếng, con rắn hổ mang chúa còn chưa kịp phản ứng đã bị Hoa Ly đập mạnh xuống đất, nảy lên. Không thèm nhìn đến vết thương chí mạng của nó, cô trực tiếp thu xác nó vào không gian.

Cô nhìn quanh gốc cây khô, thấy mọc đầy một loại hoa nhỏ màu trắng, cánh hoa chỉ nở về một phía. Hoa Ly tiện tay giật một cây rồi cắn nuốt.

Thông tin hiện lên:

[Tên: Cỏ Bán Biên Liên.

Cấp bậc: Không.

Năng lượng chứa đựng: Sinh mệnh lực.

Hàm lượng Linh khí: Không.

Điểm Sinh mệnh lực: 5.

Thuộc tính: Mộc.

Công dụng: Thanh nhiệt giải độc, lợi tiểu, giảm sưng.

(Đã hấp thụ 5 điểm Sinh mệnh lực).]

Hoa Ly cau mày, chỉ có nhiêu đây thì không đủ. Huống hồ, con rắn hổ mang chúa kia trên bụng có một vệt hoa văn đỏ tươi, rõ ràng có chút bất thường, nọc độc của nó sợ rằng cũng dữ dội hơn nhiều.

Nhìn quanh bốn phía không phát hiện loại cây nào đặc biệt, Hoa Ly đành chịu đựng mùi tanh hôi tiến vào hốc cây khô, quan sát khắp nơi. Ở một góc, cô phát hiện một cây Bán Biên Liên toàn thân màu đỏ. Cô bước tới, cẩn thận ngắt một chiếc lá rồi cắn nuốt.

Thông tin lại hiện lên:

[Tên: Cỏ Bán Biên Liên đột biến.

Cấp bậc: Hạ phẩm.

Năng lượng chứa đựng: Linh khí, Sinh mệnh lực.

Hàm lượng Linh khí: 10%.

Điểm Sinh mệnh lực: 10.

Thuộc tính: Mộc, Thổ.

Công dụng: Có thể giải nọc độc của loài rắn cộng sinh.

(Đã hấp thụ 10% Linh khí, 10 điểm Sinh mệnh lực).]

Nhìn thấy dòng chữ "có thể giải nọc độc của loài rắn cộng sinh", Hoa Ly vui mừng khôn xiết. Cô lập tức thu cây Bán Biên Liên đột biến vào không gian, không chút chần chừ, quay đầu chạy về.

Trở lại hang đá, Hoa Ly liếc qua Nhị Tuyết trước tiên, sau đó mới đi đến một góc, nhanh chóng giũ cho bộ lông ướt sũng của mình khô đi. Cô lại gần Nhị Tuyết, lấy cây Bán Biên Liên đột biến ra, chia làm hai phần. Một phần cô dùng hai vuốt nghiền nát thành dịch rồi đút cho Nhị Tuyết, phần còn lại thì dùng một hòn đá giã nát rồi đắp lên miệng vết thương.

Làm xong tất cả, thần kinh của Hoa Ly vẫn không hề thả lỏng. Mãi cho đến khi hơi thở của Nhị Tuyết dần trở lại bình thường, ổn định hơn, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Hồi tưởng lại mọi chuyện vừa trải qua, Hoa Ly vẫn còn thấy sợ hãi và hối hận. Nếu không phải trước đó đã dùng tinh hoa của thần mộc để củng cố nền tảng cơ thể cho Nhị Tuyết, chỉ sợ nó đã không cầm cự được bao lâu. Cũng may sau đó lại có nấm tùng nhung đột biến và nhân sâm kéo dài mạng sống, giúp cô có thời gian đi tìm thảo dược.

Ngoài hang, mưa đã ngớt nhưng nước vẫn tí tách rơi không ngừng. Gió lạnh từng cơn thổi vào hang đá khiến Nhị Tuyết run lên. Hoa Ly dứt khoát lấy hai cái "tổ" mà trước đó cô dùng lá thông đan để đựng nấm ra. Một cái cô dùng lót dưới đất cho Nhị Tuyết nằm, ngăn cách hơi lạnh từ đá bốc lên, cái còn lại thì dùng làm chăn đắp lên người nó để giữ ấm.

Trời mưa thì tối rất nhanh. Nhân lúc trời chưa tối hẳn, Hoa Ly lấy ra một con thỏ béo cho Đại Tuyết. Còn Nhị Tuyết, thấy nó vẫn còn yếu ớt, cô quyết định lấy thịt lợn rừng ra, xé từng miếng nhỏ đút cho nó ăn. Nhị Tuyết ăn được vài miếng liền quay đầu đi, nhắm mắt rên hừ hừ. Hoa Ly cũng không ép, cất thịt lợn đi. Cô trở tay lấy ra hai cây nấm tùng nhung đột biến đưa đến bên miệng Nhị Tuyết. Mũi nó khụt khịt, rồi lè lưỡi ra cuốn vào miệng.

Đại Tuyết thấy vậy, động tác gặm thỏ cũng chậm lại vài phần, đôi mắt nhỏ thỉnh thoảng lại liếc về phía Nhị Tuyết. Hoa Ly cười thầm. Không nỡ nhìn bộ dạng vừa thèm ăn vừa cố nhịn của Đại Tuyết, cô lấy từ trong không gian ra một cây nấm đưa cho nó. Bản thân cô cũng lôi ra hai cây, ôm lấy gặm cho no bụng.

Khi trời đã tối hẳn, gặm xong nấm, Hoa Ly bò về nằm cạnh Nhị Tuyết, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau, Hoa Ly tỉnh dậy kiểm tra tình trạng của Nhị Tuyết. Nó đã có tinh thần hơn hôm qua. Cô quyết định sẽ ở lại đây thêm vài ngày để nó tĩnh dưỡng. Dặn dò Đại Tuyết canh chừng trong hang, cô nhẹ nhàng nhảy ra ngoài.

Vừa rồi, mũi cô đã ngửi thấy mùi quả Xích Anh. Cô định bụng ra ngoài một chuyến, xem xét xung quanh có thật sự có cây Xích Anh hay không. May mắn là bên ngoài đã được cơn mưa đêm qua gột rửa, không khí giờ đây trong lành hơn, như thể trời giúp cô trong việc tìm kiếm.

Cô nhanh chóng nhảy xuống sườn dốc, nhắm mắt, ngẩng đầu hít ngửi thật kỹ để phán đoán phương hướng, cuối cùng dừng lại trước một vách đá. Cô mở mắt, ngẩng đầu lên nhưng có quá nhiều thứ che khuất tầm nhìn. Cô thầm nghĩ cây Xích Anh hẳn là ở ngay trên vách đá này. Ha ha, ông trời đã dâng đồ ăn đến tận miệng rồi, không nhận thì đúng là không biết điều.