Chương 5: Nấm tùng

Cô bứt một quả ném vào miệng. Vị chua chua ngọt ngọt, gợi lại hương vị tuổi thơ, ăn khá ngon.

Tâm trạng vui vẻ, cô vung vuốt một cái, thu hết thức ăn vào không gian, rồi lại lấy ra hai cây nấm tùng nhung đột biến cho hai anh em nếm thử. Cô đi đến bên suối, ném hết những thứ linh tinh đã thu vào không gian trước đó xuống dòng nước. Nhìn sắc trời, cô quyết định phải đi xuyên qua vùng lòng chảo của khu rừng này trước khi trời tối để tìm một nơi nghỉ đêm dưới vách đá phía xa.

Nghĩ vậy, cô liền dẫn hai anh em nhanh chóng chạy xuyên rừng. Gặp phải những loại dược liệu quen thuộc, cô cũng sẽ dừng lại thu thập. Cứ thế, cả bọn vừa chạy vừa dừng, bận rộn cả một quãng đường dài.

Giữa trưa nắng vẫn còn đẹp, thế mà chẳng biết từ lúc nào, mây đen trên trời đã kéo đến ngày một nhiều. Hoa Ly không thể không tăng tốc, bắt đầu chạy như điên.

Bỗng dưng, cô nghe thấy Nhị Tuyết kêu thảm thiết: "Oẳng! Oẳng! Oẳng!"

Hoa Ly và Đại Tuyết giật mình dừng lại nhìn, chỉ thấy Nhị Tuyết co một chân phải lên, đáng thương cà nhắc đi tới. Hoa Ly vội chạy lại xem xét, lòng bàn chân phải của Nhị Tuyết bị một cái gai gỗ cứng đâm xuyên, máu vẫn còn đang rỉ ra. Cô đè chặt chân nó lại, dùng miệng cắn lấy cái gai rồi dứt khoát rút ra. May là Nhị Tuyết không kêu một tiếng nào, điều này cũng làm cô an tâm phần nào, nhưng nó vẫn cứ co chân lên, không đặt chân xuống đất được.

Ầm ầm ầm!

Mây đen trên trời cuồn cuộn, sấm rền từng trận.

Hoa Ly đành phải bỏ Nhị Tuyết ra, tăng tốc chạy nước rút. Cô phải tìm được một nơi trú mưa dưới vách đá trước khi mưa trút xuống. Đại Tuyết và Nhị Tuyết cũng gắng sức bám theo phía sau. Cũng may là khoảng cách đến vách đá không còn xa.

Thấy các bạn đồng hành dần đi xa, Nhị Tuyết cố gắng đuổi theo, nhưng tứ chi lại càng lúc càng vô lực và đau nhói. Nó muốn đuổi kịp thật nhanh, cố nén cơn đau toàn thân để lê từng bước chân nặng nề. Hơi thở nó bắt đầu khó khăn. Nhị Tuyết không biết mình bị làm sao nữa, nó chỉ muốn mau chóng được ở bên cạnh Đại Tuyết và Tam Bảo.

Hoa Ly chạy đến chân vách đá, vội vàng tìm kiếm. Ở phía trước bên phải, trên một bệ đá lưng chừng dốc, cô phát hiện một hang đá trên hẹp dưới rộng. Chỉ vài cú nhảy, cô đã vào được bên trong. Hang sâu chừng hai mét, khô ráo, dùng để trú mưa thì quá hợp.

Thu dọn qua loa xong, cô quay đầu lại thì thấy Đại Tuyết đang sốt sắng đi sau, khẽ thúc vào người Nhị Tuyết ở phía xa. Tình hình của Nhị Tuyết có vẻ không ổn, nó trông bơ phờ, hai mắt vô hồn, đi lại chậm chạp.

Hoa Ly giật mình, vội vàng nhảy xuống trước mặt Nhị Tuyết. Nhìn thấy bàn chân phải của nó sưng to như cái bánh bao, cô định xem xét kỹ hơn thì nó đã ngã khuỵu xuống đất. Mắt thấy những hạt mưa đầu tiên sắp rơi xuống, Hoa Ly không nghĩ được nhiều nữa, cắn vào gáy Nhị Tuyết rồi nhanh chóng kéo nó vào hang đá.

Đại Tuyết vừa theo vào đến nơi thì trong khoảnh khắc, mưa bên ngoài đã trút xuống xối xả.

Hoa Ly thả Nhị Tuyết ra, phát hiện nó đã mềm nhũn, hơi thở khó khăn, yếu ớt. Lòng cô bắt đầu nóng như lửa đốt.

Cô nghiêm túc kiểm tra bàn chân sưng vù của Nhị Tuyết. Ngón chân có vết máu, vạch lớp lông ra xem kỹ, cô phát hiện hai lỗ nhỏ li ti đang rỉ ra máu đen. Rõ ràng là bị rắn độc cắn!

Chết tiệt! Sao lúc trước mình lại không phát hiện ra. Trên đường đi họ đã đi qua rất nhiều bụi gai, cô cứ nghĩ nó chỉ giẫm phải gai gỗ.

Lòng cô đầy hối hận. Nếu lúc đó cô cẩn thận hơn, phát hiện kịp thời thì đã không đến nỗi này.

Hoa Ly nghiến chặt răng, ép mình phải bình tĩnh, cố gắng nhớ lại cách xử lý khi bị rắn độc cắn. Theo bản năng, cô dùng móng vuốt sắc rạch miệng vết thương ra, nhưng không thấy máu đen chảy ra. Cảm nhận sinh mệnh lực của Nhị Tuyết đang không ngừng suy giảm, lòng cô hoảng loạn, cúi đầu xuống vết thương rồi hút mạnh một cái, lập tức cắn nuốt hết chỗ máu độc vừa hút ra.

Giữa cơn đau nhức toàn thân và hô hấp khó khăn, Nhị Tuyết cảm thấy mình sắp chết rồi. Nó có chút sợ hãi. Nó mơ màng thấy Tam Bảo đang hút thứ kinh khủng đã khiến nó sắp chết, liền hoảng hốt cố gắng co chân lại, không cho Tam Bảo chạm vào.

Cảm nhận được hành động của Nhị Tuyết, Hoa Ly quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đau thương và không nỡ trong đôi mắt lờ đờ của nó. Cảnh tượng đó khiến Hoa Ly gần như sụp đổ.

Cô nhắm mắt lại, vận dụng Hồn lực để xem xét cơ thể Nhị Tuyết. Nọc độc đã lan đến ngũ tạng lục phủ. Móng vuốt cô run rẩy, cứ hút máu độc thế này có lẽ sẽ trực tiếp lấy mạng Nhị Tuyết mất.

Chợt, cô nghĩ đến nhân sâm và nấm tùng nhung đột biến trong không gian. Cô vội vàng lấy chúng ra, dùng hai vuốt ôm lấy một cây nấm, dùng Hồn lực rút sinh mệnh lực bên trong ra. Trán cô không ngừng đổ mồ hôi. Mãi cho đến khi một giọt chất lỏng màu vàng kim óng ánh từ từ ngưng tụ dưới đáy cây nấm, cô mới nhỏ nó vào miệng Nhị Tuyết.

Lòng Hoa Ly tạm thời nhẹ nhõm. Cô tiếp tục lấy cây nấm khác ra, dùng cách tương tự để ép ra chất lỏng màu vàng, đút cho Nhị Tuyết. Mãi đến khi trán cô nhói lên từng cơn, Hoa Ly mới dừng lại. Cảm thấy sinh mệnh lực của Nhị Tuyết đã ổn định, không còn suy giảm nữa, cô mới cầm củ nhân sâm, chia làm hai, một nửa cất đi, một nửa dùng móng vuốt sắc bén thái thành từng lát mỏng.

Cô đưa những lát sâm cho Đại Tuyết, dặn dò cứ hai mươi phút lại nhét hai lát vào miệng Nhị Tuyết.

Cô phải đến nơi Nhị Tuyết bị cắn để xem có thể tìm được dược thảo giải độc hay không. Nấm tùng nhung và nhân sâm chỉ là trị ngọn chứ không trị gốc, nọc độc vẫn cần phải giải.

Dặn dò xong xuôi, Hoa Ly không chút do dự lao vào màn mưa.