Chương 4.2: Chạy trốn

Hai cái xác rơi xuống đất khiến hai chú sói đang ngái ngủ lập tức tỉnh táo. Hoa Ly khẽ cười, giơ vuốt sắc ra rạch bụng hai con lợn. Cô ra hiệu cho Đại Tuyết và Nhị Tuyết moi nội tạng ra, xé nát rồi vung vãi khắp nơi. Cô cất một con lợn vào không gian, con còn lại để cho hai đứa giải quyết tại chỗ.

Nhìn dáng vẻ ăn thịt hung tợn của chúng, Hoa Ly thức thời lùi lại, nhường không gian cho hai anh em tận hưởng.

Một lát sau, khi chúng đã ăn no, Hoa Ly bắt đầu sắp đặt hiện trường. Cô thu dọn tất cả những thứ không nên xuất hiện vào không gian, chỉ để lại một bộ xương sườn dính máu có kích cỡ tương đương với một con sói con và một đống thịt vụn, nội tạng trên mặt đất. Cô lại nhổ vài nhúm lông của hai đứa, nhúng vào máu rồi vứt rải rác.

Thấy trời dần sáng, Hoa Ly xóa đi dấu chân cuối cùng, dẫn hai anh em chui vào rừng theo một hướng khác. Lũ vệ sĩ nhà họ Lâm có lẽ chẳng bao giờ ngờ được rằng, "lũ súc sinh nhỏ" mà chúng coi thường lại có thể bày mưu tính kế ngay trước mắt chúng.

Khi ánh mặt trời vừa hé, nhóm của gã mặt búng ra sữa đã nhanh chóng lần theo dấu vết đến nơi Hoa Ly nghỉ lại đêm qua. Vừa đến gần hốc cây, gã cầm đầu đã ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc trong gió. Lòng gã trầm xuống, thầm kêu không hay, nhanh chóng rút súng trường bên hông, tiến về phía có mùi máu.

Gạt cành cây ra, gã thấy hai con chó rừng đang tranh nhau xé xác hai bộ nội tạng. Gã nhíu mày, không chút do dự nổ súng bắn xuyên đầu một con, dọa con còn lại sợ đến mức vội ngoạm lấy miếng nội tạng rồi quay đầu bỏ chạy.

Gã mặt búng ra sữa và gã mặt sẹo vội chạy lên xem xét. Hiện trường hỗn loạn, đầy dấu chân sói con, dấu chân chó rừng, nội tạng rách nát, thịt vụn và vết máu vương vãi khắp nơi.

Gã mặt sẹo nhặt lên một nhúm lông sói trắng dính máu, mặt mày sa sầm nhìn gã mặt búng ra sữa, làu bàu: "Cái miệng của mày đúng là miệng quạ!"

Gã mặt búng ra sữa đứng bên cạnh trợn mắt, thầm nghĩ người nói câu đó là mày mới đúng.

Một gã khác thấp người hơn đi tới, cúi xuống xem xét bộ xương sườn tìm được bên bụi cỏ, một lúc lâu sau mới ngẩng lên nói với gã cầm đầu: "Xem độ tươi mới thì chắc là khoảng ba, bốn giờ sáng qua."

Sắc mặt gã cầm đầu vô cùng khó coi. Gã ra hiệu cho gã người lùn thu lại nhúm lông sói, thầm nghĩ cũng may là đã săn được con sói mẹ rồi. Gã quyết định thu quân trở về.

Nhân lúc trời còn mờ sương, Hoa Ly không dám dừng lại chút nào, dẫn hai anh em sói chạy một mạch qua hai ngọn núi. Sau khi xác định không có ai đuổi theo, cô mới dám đi chậm lại.

Hoa Ly leo lên một tán cây trên đỉnh núi cao nhất, quan sát lại con đường họ đã đi qua. Sau khi không phát hiện dấu vết của bốn người áo đen, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Ọc ọc!

Cô sờ sờ bụng, lúc này mới nhận ra mình đã nhịn đói khá lâu. Trượt xuống khỏi cây, cô ngẩng đầu nhìn vị trí mặt trời, đoán bây giờ chắc cũng sắp đến giữa trưa. Mắt cô đảo một vòng, quyết định đi xuống khu rừng thông phía dưới xem sao. Trên đường đi, cô đã ngửi thấy mùi nấm thơm ngon thoang thoảng rồi.

Vào đến rừng thông, Hoa Ly men theo mùi hương, gạt lớp lá thông khô vàng sang một bên, để lộ ra hai cây nấm mập mạp, mũm mĩm. Cô mừng thầm, là nấm tùng nhung. Thảo nào mùi hương lại nồng đậm đến vậy.

Hoa Ly phủi lớp đất trên mũ nấm, không thể chờ đợi mà nhét ngay vào miệng. Cắn một miếng, nấm vừa dai giòn sần sật, vừa mềm mượt, vị ngọt thơm đậm đà lan tỏa. Hương vị này thật sự khiến người ta ngạc nhiên, mang lại một cảm giác thỏa mãn lạ lùng. Cả đời trước cô cũng chưa từng được ăn nấm tùng nhung, giá của nó quá đắt, cô không nỡ xuống tay.

Cô cầm cây nấm còn lại lên và bắt đầu cắn nuốt. Cô cũng muốn xem thử "vua của các loài nấm" này có tác dụng gì.

[Tên: Nấm tùng nhung đột biến.

Cấp bậc: Hạ phẩm.

Năng lượng chứa đựng: Linh khí, Sinh mệnh lực.

Hàm lượng Linh khí: 5%.

Điểm Sinh mệnh lực: 60.

Thuộc tính: Hỏa, Kim.

Công dụng: Bổ sung sinh mệnh lực.

(Đã hấp thụ 5% Linh khí, 60 điểm Sinh mệnh lực).]

Mắt Hoa Ly lóe lên niềm vui. Đây đúng là một niềm vui ngoài dự kiến. Lần đầu tiên hấp thụ nhiều điểm sinh mệnh lực đến vậy, cô có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đang được cường hóa.

Cô hít hà một hơi, mùi hương nồng đậm đặc trưng tỏa ra từ khắp nơi dưới lớp lá khô trong rừng thông. Không thể chờ đợi thêm, Hoa Ly hóa thân thành một cô mèo chuyên đi hái nấm, chỗ này bới một chút, chỗ kia cào một tẹo, quyết tâm thu gom hết toàn bộ nấm tùng nhung đột biến trong khu rừng này vào không gian của mình.

Nhìn vào bên trong không gian đã có hai đống nấm tùng nhung đột biến to ụ, Hoa Ly cuối cùng cũng cảm thấy thỏa mãn, đi xuống núi để hội ngộ với Đại Tuyết và Nhị Tuyết bên bờ suối.

Bên dòng suối, Đại Tuyết đang nằm bò trên một tảng đá lớn, ngẩng đầu cảnh giác xung quanh. Nhị Tuyết thì đứng dưới dòng nước, mắt dán chặt vào những con cá đang bơi lội, thỉnh thoảng lại dùng vuốt vồ vồ. Đó là cảnh tượng Hoa Ly nhìn thấy khi quay về.

Thấy Hoa Ly, Đại Tuyết không nhìn quanh nữa mà dán chặt mắt vào cô, sợ cô lại biến mất lần nữa. Còn Nhị Tuyết thì vẫy vẫy bàn chân ướt sũng, chạy đến bên Hoa Ly làm nũng đòi vuốt ve.

Cô nhận ra sự bất an của hai đứa vẫn chưa tiêu tan, nhưng cũng đành mặc kệ. Không còn cách nào khác, trong núi đã xuất hiện những loài thực vật chứa Linh khí và cả thực vật đột biến. Thế giới sau này sợ rằng sẽ càng thêm nguy hiểm, vì vậy bây giờ phải bắt đầu rèn luyện cho hai đứa khả năng thích ứng.

Haiz, đột nhiên cô cảm thấy mình cũng có chút máu lạnh.

Nhị Tuyết làm nũng xong liền lon ton dẫn Hoa Ly đến bên tảng đá để khoe thành quả thu hoạch của chúng. Nhìn một cái, chà chà, đã biết tích trữ lương thực rồi đấy. Hai con thỏ béo, một con gà lôi và một chùm nho dại. Quả nho chỉ to bằng đầu ngón tay, đen nhánh, trông có vẻ ngon miệng. Rõ ràng chùm nho này là hái cho cô. Mắt Hoa Ly ánh lên ý cười.