Chương 4.1: Chạy trốn

Gạt đi những giọt nước mắt đang chực trào ra, Hoa Ly vội vã dẫn theo Đại Tuyết và Nhị Tuyết đang hoảng hốt bất an, không một lần ngoảnh lại, lao vào khu rừng theo hướng ngược lại.

Từ phía xa, tiếng súng trường và tiếng sói tru vẫn không ngừng vọng tới. Trái tim Hoa Ly như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, vừa đau đớn vừa phẫn uất. Ánh mắt cô nảy lên tia độc ác, cô cắm đầu chạy về phía trước. Cô nhất định sẽ bảo vệ tốt cho Đại Tuyết và Nhị Tuyết. Còn Lâm Duẫn Hề, hừ, sau này thời gian còn dài.

Màn đêm buông xuống. Sau khi chạy một quãng đường không biết bao xa, cả ba dừng lại nghỉ ngơi. Mặc dù khả năng nhìn trong đêm của cô chẳng khác gì ban ngày, nhưng cô không dám lấy sự an nguy của hai chú sói ra đùa giỡn. May mắn là phía trước có một hốc cây. Cô vào kiểm tra một lượt, thấy không có gì nguy hiểm, lại khá khô ráo.

Nhìn Đại Tuyết và Nhị Tuyết tả tơi, ánh mắt ngập tràn sợ hãi và bất an, Hoa Ly không khỏi đau lòng. Tâm niệm vừa động, cô lấy con thỏ béo từ trong không gian ra cho chúng, dù ít nhưng cũng đủ để lót dạ.

Sau khi sắp xếp cho hai đứa ổn thỏa, cô rời khỏi hốc cây, nhanh như chớp leo lên một cây cổ thụ, đứng trên một cành cây cao, nheo mắt nhìn về phía ngọn núi đối diện, nơi thỉnh thoảng lại lóe lên ánh lửa. Lũ chó săn nhà họ Lâm đúng là âm hồn không tan.

Cô nhảy xuống, quay trở lại hốc cây. Trên mặt đất chỉ còn lại vài mẩu xương vụn và một đống lông lá. Nhìn Đại Tuyết và Nhị Tuyết đang cuộn tròn vào nhau, lòng cô trĩu nặng.

Cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng, Hoa Ly chôn hết những gì còn sót lại cùng lớp đất dính máu, không thể để lại bất kỳ manh mối nào. Cô dặn dò hai đứa ở yên trong hốc cây, còn mình thì phải đến ngọn núi đối diện để dò xét tình hình.

Ra khỏi hốc cây, cô cố nén sự ngượng ngùng, để lại mùi của mình ở xung quanh rồi mới lao vào rừng. Trên đường chạy trốn ban ngày, cô đã gặp phải vài con sói hoang và chó rừng, nhưng khi nhìn thấy cô, chúng đều lặng lẽ quay đầu tránh đi. Có lẽ hơi thở từ huyết thống Thần Tổ của cô có tác dụng răn đe đối với những loài thú này.

Chẳng mấy chốc, Hoa Ly đã đến được ngọn núi đối diện. Cô lặng lẽ lẻn đến một cây đại thụ phía trên đống lửa của đám người kia, thu liễm hơi thở, ẩn mình sau tán lá để quan sát.

Bốn người đàn ông mặc đồ đen đang ngồi quanh đống lửa. Một người đang lật lật xiên thịt rừng nướng, ba người còn lại trông có vẻ lơ đãng nhưng thực chất đang cảnh giới xung quanh.

Một lúc lâu sau, gã đàn ông mặt sẹo nhìn về phía gã cầm đầu lớn tuổi hơn ngồi đối diện, nói: "Đại ca, con sói trắng chết rồi. Rừng sâu núi thẳm này thú dữ không ít, hai con súc sinh nhỏ kia sợ là không sống nổi qua đêm nay đâu, sáng mai có cần phải phí công đi tìm nữa không?"

Gã cầm đầu để ánh lửa hắt lên mặt, ném cành cây đang cầm trong tay vào đống lửa. Gã không trả lời, thay vào đó dựa lưng vào thân cây nhắm mắt dưỡng thần.

Ngược lại, gã mặt búng ra sữa ngồi bên cạnh lại trừng mắt với gã mặt sẹo: "Lâm Tứ, mày ngứa da rồi phải không? Đồ mà đại tiểu thư đã nhắm trúng, dù chỉ còn một sợi lông cũng phải mang về, mày quên rồi à!"

Gã mặt sẹo tên Lâm Tứ rùng mình một cái, hậm hực quay đi, không dám nói thêm lời nào.

Gã mặt búng ra sữa tuy miệng nói vậy nhưng trong lòng cũng rất bực bội. Chỉ vì đại tiểu thư nghe nói có người từng thấy một loài sói bạc quý hiếm cùng đàn con của nó ở dãy núi này. Con sói bạc không chỉ khỏe mạnh, xinh đẹp, bộ lông còn trắng bạc không một tì vết.

Thế là đại tiểu thư nổi lòng tham, muốn bắt sói con về làm thú cưng, còn con sói mẹ thì làm thành tiêu bản để làm phong phú thêm cho phòng triển lãm tư nhân của mình. Lệnh được ban ra: gϊếŧ sói mẹ, bắt sống sói con.

Vì chuyện này mà bọn họ đã mất toi hai người anh em. Gã mặt búng ra sữa càng nghĩ càng bực, cuối cùng cũng dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần.

Trên cây, Hoa Ly không biết gã đang nghĩ gì, chỉ nghe được rằng sói mẹ đã chết, lòng cô đau như cắt. Dù thời gian ở bên nhau không dài, nhưng nếu không có tình yêu thương hết lòng của sói mẹ, có lẽ cô đã chết yểu lần nữa rồi. Cô đã sớm coi sói mẹ như người nhà.

Chỉ để thỏa mãn lòng tham của Lâm Duẫn Hề mà chúng phải chịu cảnh săn gϊếŧ. Cơn phẫn hận trong lòng Hoa Ly không có chỗ phát tiết, sự chán ghét đối với Lâm Duẫn Hề lại càng thêm sâu đậm.

Hoa Ly nhìn chằm chằm bốn người trước mặt, mắt lóe lên tia tối tăm. Trong lòng đã có tính toán, cô lặng lẽ rời khỏi khu cắm trại, lao vào bóng đêm.

Màn đêm trong núi sâu đen kịt không thấy năm ngón tay, nhưng Hoa Ly không hề bị ảnh hưởng, chạy trong rừng mà như đi trên đất bằng.

Cô không quay lại hốc cây mà rẽ hướng đến một hang lợn rừng dưới chân núi. Nhân lúc chúng đang ngủ say, cô lẻn vào trộm hai con lợn con, cất vào không gian rồi nhanh chóng biến mất trong đêm.

Trở lại hốc cây, cô thấy hai anh em Đại Tuyết đang ngồi xổm ngay cửa, mắt dán chặt về hướng cô vừa rời đi. Lòng cô không khỏi mềm nhũn. Thấy Hoa Ly trở về, mắt chúng sáng lên, vội chạy ra quấn quýt, cọ đầu vào người cô.

Hoa Ly vỗ về chúng một lúc rồi dẫn vào trong hốc cây, tìm một chỗ khô ráo nằm xuống nghỉ ngơi. Nửa đêm về sáng còn có việc lớn phải làm, trước đó cả ba cần phải nghỉ ngơi cho lại sức. Có mùi của cô ở đây, hoàn toàn không cần lo bị thú dữ quấy rầy.

Khoảng ba, bốn giờ sáng, Hoa Ly đúng giờ tỉnh giấc, đánh thức hai anh em dậy. Cô dẫn chúng ra khỏi hốc cây, đi về phía trước một đoạn rồi rúc vào một bụi cỏ rậm. Cô lấy hai con lợn con đã bị làm cho ngạt thở trong không gian ra.