Cô vội vã chạy đến bên cây sâm, cố nén sự kích động, nghiêm túc ngửi thử. Ừm, phải nhớ kỹ mùi vị này, sau này tìm nhân sâm sẽ không bị lạc đường. Cô dùng hai móng vuốt gạt lớp lá mục ra, cẩn thận bới đất từ hai bên. Không ngờ móng vuốt nhỏ này bới đất cũng nhanh nhẹn ra phết.
Nhị Tuyết đi một vòng thăm dò quay lại, thấy Hoa Ly đang cẩn thận bới thứ gì đó, nó cũng tò mò đến gần ngó nghiêng cây sâm vài lần, ngửi ngửi vài cái rồi chạy đi chỗ khác chơi. Hoa Ly không để ý, cô đang tập trung quan sát hướng mọc của rễ sâm, dùng móng vuốt bới đất men theo rễ. Cô thề là cả đời trước mình cũng chưa từng kiên nhẫn đến thế.
Một giờ sau.
Hoa Ly cẩn thận nhấc củ nhân sâm ra khỏi đất. Trắng trẻo, mập mạp, củ sâm này ít nhất cũng phải trên trăm năm tuổi. Cô mừng thầm, phen này đúng là đào được bảo bối rồi.
Cô vui vẻ cất củ sâm vào không gian, quay đầu lại thì giật bắn mình khi thấy Đại Tuyết và Nhị Tuyết đã ngồi xếp hàng ngay sau lưng từ lúc nào.
Bụp một tiếng, Nhị Tuyết nhả ra một củ sâm nhỏ hơn củ cô vừa thu hoạch một vòng, đặt xuống chân cô. Rễ của nó gần như đã bị cắn đứt hết.
Hoa Ly đau lòng đến mức ria mép cũng run lên. Đúng là phí của giời! Cô ngẩng lên đối diện với đôi mắt vàng trong veo của Nhị Tuyết, trong lòng chỉ biết thở dài, rồi cọ cọ vào đầu chú sói ngốc tỏ ý cảm ơn.
Thấy bộ dạng ngốc nghếch của Nhị Tuyết, Đại Tuyết cũng chen lên trước mặt Hoa Ly, thong thả đẩy ra mấy củ rễ đen thui, thu hút sự chú ý của cả hai.
Đen sì, không nhìn ra là thứ gì. Tha cho sự nông cạn của cô. Nhưng Đại Tuyết tính tình điềm tĩnh, chắc sẽ không bới đồ linh tinh. Cô liền duỗi vuốt chạm vào, quyết định cắn nuốt thử một củ trước xem sao.
Chỉ một lát sau, thông tin về củ rễ hiện lên trong đầu cô.
[Tên: Hà thủ ô.
Cấp bậc: Hạ phẩm.
Năng lượng chứa đựng: Linh khí, Sinh mệnh lực.
Hàm lượng Linh khí: 5%.
Điểm Sinh mệnh lực: 35.
Thuộc tính: Thủy, Kim.
Công dụng: An thần, dưỡng huyết, làm đen tóc.
(Đã hấp thụ 5% Linh khí, 35 điểm Sinh mệnh lực).]
Nhìn củ hà thủ ô đã hóa thành tro bụi, Hoa Ly có chút ngượng ngùng sờ mũi. Là cô kiến thức nông cạn, thứ đen thui này đúng là hà thủ ô thật. Cô cũng cọ đầu Đại Tuyết để cảm ơn.
Sau đó, cô xót xa cầm lấy củ nhân sâm mà Nhị Tuyết tìm được, bắt đầu cắn nuốt.
[Tên: Sâm núi hoang (Dã sơn tham).
Cấp bậc: Hạ phẩm.
Năng lượng chứa đựng: Linh khí, Sinh mệnh lực.
Hàm lượng Linh khí: 10%.
Điểm Sinh mệnh lực: 50.
Thuộc tính: Thổ.
Công dụng: An thần, bổ khí, cường thân.
(Đã hấp thụ 10% Linh khí, 50 điểm Sinh mệnh lực).]
Vuốt ve củ sâm khô quắt trong tay, Hoa Ly vô cùng kinh ngạc. Một củ nhỏ như vậy mà lại chứa nhiều năng lượng đến thế. Cô nhắm mắt cảm nhận dòng năng lượng đang chảy trong kinh mạch, sảng khoái đến mức cả người lâng lâng.
...
Bang! Pằng!
Cơ thể Hoa Ly run lên. Đại Tuyết và Nhị Tuyết bật dậy, cùng nhìn về phía hang động.
Là tiếng súng!
Tim cô đập thình thịch, một cảm giác hoảng hốt vô cớ dâng lên trong lòng. Cô vội cất nốt số hà thủ ô rồi lao nhanh về hướng cũ. Đại Tuyết và Nhị Tuyết bám sát ngay sau.
Từ khi huyết thống Mèo Ma Chín Đuôi thức tỉnh, thể chất của Hoa Ly đã được cải thiện vượt bậc. Tốc độ chạy của cô bây giờ nhanh như một bóng đen, đến nỗi bỏ xa cả hai con sói.
Muốn quan sát tình hình, bệ đá trước cửa hang là vị trí an toàn nhất.
Khi đến nơi, cô nhìn thấy những đàn chim bị kinh động bay tán loạn từ phía xa, tiếng súng vẫn liên tục vang lên, ngày càng gần chân núi. Cảm giác bất an trong lòng Hoa Ly càng lúc càng lớn.
Cô căng mắt nhìn xuống chân núi, không dám chớp mắt. Tim cô như thắt lại khi thấy sói mẹ mình đầy máu lao ra khỏi rừng rồi ngã gục trên bãi cỏ.
Trái tim Hoa Ly và hai chú sói con vừa đuổi kịp đến nơi như ngừng đập. Lông trên người chúng dựng đứng, tất cả đều theo bản năng nhe răng gầm gừ.
Sói mẹ nằm trên đất thở dốc, cố dùng hết sức bình sinh để chậm rãi đứng dậy. Nó quay lưng về phía hang động, hung dữ nhe nanh nhìn chằm chằm vào khu rừng.
Nó phải cảnh báo cho lũ trẻ chạy mau!
Cũng may, từ dưới chân núi không thể nhìn thấy cửa hang, nhưng từ trên bệ đá nhìn xuống lại không bị che khuất. Những con người nguy hiểm với khí thế mạnh mẽ này rất kỳ lạ. Mấy ngày trước, khi phát hiện có người xâm nhập lãnh địa, nó đã xua đuổi và cảnh cáo. Nhưng đám người này không những không rời đi, mà bây giờ còn dùng thứ vũ khí lợi hại đó để bắn nó. Nó đã cố gắng dụ chúng đi nơi khác, nhưng chúng dường như có mục đích, cố tình dồn nó về phía hang động.
Nhận ra các con gặp nguy hiểm, nó đã liều mạng cắn chết vài người, nhưng bản thân cũng bị thương nặng.
"Gràooo... Gràooo... Gràooo..."
Nghe tiếng tru bi thương cuối cùng của sói mẹ, Hoa Ly phải ghì chặt lấy Đại Tuyết và Nhị Tuyết đang nóng lòng muốn lao xuống núi. Trong đầu cô chỉ vang vọng lời nhắn của sói mẹ: "Chạy mau! Và phải sống sót!"
Bảy, tám người đàn ông mặc đồ đen nhanh nhẹn bước ra khỏi bìa rừng, tay cầm súng trường, tất cả đều chĩa thẳng vào con sói trắng.
Đồng tử Hoa Ly hơi co lại. Cô đã nhận ra "người quen" trong ký ức, dù khoảng cách có xa đến đâu đi nữa.
Những kẻ này đều là vệ sĩ thân cận của Lâm Duẫn Hề! Thật đáng căm hận, tại sao chúng lại đi chọc vào con sói mẹ, cái tai họa biết đi mang tên Lâm Duẫn Hề đó!
Với thực lực hiện tại, cô không thể đối đầu với những kẻ này, chỉ có thể trơ mắt nhìn sói mẹ quyết liệt lao về phía chúng mà không thể làm được gì. Cảm giác bất lực này khiến Hoa Ly vô cùng thất bại, đồng thời gieo vào lòng cô một mối hận thù sâu sắc với Lâm Duẫn Hề, người cô còn chưa từng gặp mặt.