Chương 3.1: Sói Trắng

Thông tin về quả Xích Anh tự động hiện lên trong đầu cô.

---

[Tên: Xích Anh Quả

Cấp bậc: Hạ phẩm

Năng lượng chứa đựng: Linh khí, Sinh mệnh lực

Hàm lượng Linh khí: 10%

Điểm Sinh mệnh lực: 20

Thuộc tính: Hỏa, Mộc

Công dụng: Bổ thần, ích huyết, trừ hàn, ấm kinh dưỡng mạch.

(Đã hấp thụ 10% Linh khí).]

Hoa Ly mừng rỡ, thì ra năng lượng trong quả cây chính là Linh khí. Lẽ nào Trái Đất đã bắt đầu biến đổi rồi sao?

Một cảm giác cấp bách mơ hồ dâng lên. Cách tốt nhất bây giờ là phải nhanh chóng nâng cao dị năng và Hồn lực.

Nhìn quả Xích Anh khô quắt trong móng vuốt, cô thầm sung sướиɠ. Dị năng này đúng là bảo bối thần kỳ để sinh tồn và khám phá thế giới.

Cô xé quả cây khô ra, một hạt giống màu đỏ to bằng hạt gạo hiện ra trước mắt, sờ vào trơn láng như ngọc. Sinh mệnh lực không bị hấp thụ quả nhiên nằm trong hạt giống này.

Cầm lấy hạt giống, Hoa Ly lại một lần nữa phóng ra năng lực Cắn Nuốt.

Vừa chạm vào hạt giống, đầu cô đau như bị kim châm. Cô không dám chủ quan, vội vàng thu lại năng lực. Cô lờ mờ cảm thấy Hồn lực của mình còn quá yếu, chưa thể hấp thụ được thứ chứa đựng sinh mệnh lực dồi dào như thế này.

Hoa Ly cẩn thận cất hạt giống quả Xích Anh và quả cuối cùng vào không gian. Cô liếc nhìn ánh nắng ngoài hang, đoán bây giờ hẳn là buổi sáng.

Đã đến lúc lên kế hoạch thám hiểm khu rừng gần hang động rồi. Cô bây giờ không còn là một con mèo yếu ớt mỏng manh nữa.

Cô dẫn theo Đại Tuyết và Nhị Tuyết, dẫm lên những phiến đá để vượt qua dòng suối, quyết định tìm một ít cỏ dại ở bìa rừng để thử nghiệm trước. Dựa vào khứu giác nhạy bén, Hoa Ly chọn một cây cỏ dại có mùi hương dễ chịu nhất trong một bụi cây thấp, dùng vuốt giữ lấy chiếc lá thon dài rồi bắt đầu phóng ra năng lực Cắn Nuốt.

Cây cỏ dại chỉ hơi héo đi một chút. Hoa Ly nhíu mày, tốc độ cắn nuốt lần này chậm hơn trước rất nhiều. Cô không tin cây cỏ dại này lại có thể quý giá hơn cả quả Xích Anh được.

Khi năng lực tiếp tục được phóng ra, chiếc lá mới bắt đầu từ từ chuyển vàng cho đến khi khô héo hoàn toàn. Thông tin về cây cỏ dại tự động hiện lên trong đầu cô.

[Tên: Lan Lạnh (Hàn lan).

Cấp bậc: Không.

Năng lượng chứa đựng: Sinh mệnh lực.

Hàm lượng Linh khí: Không.

Điểm Sinh mệnh lực: 1.5.

Thuộc tính: Thủy.

Công dụng: Không.

(Đã hấp thụ 2 điểm Sinh mệnh lực).]

Chòm râu nhỏ của cô run lên. Thông tin ghi là 1.5 điểm, vậy 0.5 điểm dư ra từ đâu? Cô cúi đầu, theo bản năng cào cào lớp đất mùn, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ khó hiểu. Lẽ nào phần sinh mệnh lực dư ra này là đến từ đất mẹ?

Cô liếc nhìn cây lan đã khô héo. Nó không có hoa nên nhất thời cô không nhận ra. Vừa quay đầu lại, cô đã thấy Đại Tuyết ngậm một cây lan lạnh y hệt đặt xuống bên chân mình. Hoa Ly vui vẻ xoa xoa cái đầu đang cúi thấp của Đại Tuyết để tỏ lòng cảm ơn.

Không chần chừ nữa, cô cầm lấy cây lan và bắt đầu cắn nuốt. Lần này, cây lan nhanh chóng khô héo, thu về 1.5 điểm sinh mệnh lực. Chà, điểm sinh mệnh lực này xem ra cũng có chút khó lường đây.

Vứt cọng cỏ khô đi, cô đứng dậy nhìn về phía rừng sâu. Hoa Ly vốn mù phương hướng, nên cô gọi Đại Tuyết và Nhị Tuyết cùng đi dọc theo bờ suối để tiếp tục thám hiểm.

Vào sâu trong rừng, Đại Tuyết và Nhị Tuyết không hề chạy lung tung mà rất tự giác đi quanh quẩn bên cạnh Hoa Ly, chỗ này ngửi một chút, chỗ kia nhìn một lát. Vẻ ngoan ngoãn của chúng khiến cô yên tâm hơn hẳn.

Họ cứ đi đi dừng dừng như vậy. Hoa Ly đã cắn nuốt không ít loại thực vật khác nhau, nhưng tất cả đều không có Linh khí, chỉ có điểm sinh mệnh lực, mà số điểm cũng chỉ loanh quanh một hai điểm. Xem ra phải tìm thử vài loại thảo dược quý hiếm mới được.

Hoa Ly dẫn hai đứa em đi vòng ra phía sau núi, dừng lại ở một sườn dốc và không có ý định đi tiếp. Cây cối ở đây cao lớn, tán lá sum suê, mặt đất âm u ẩm ướt, lớp lá cây mục nát cũng dày hơn những nơi khác. Cô thầm nghĩ, dù có thu hoạch được gì hay không thì cũng phải quay về hang trước khi sói mẹ trở về.

Thấy Hoa Ly không đi tiếp, Đại Tuyết và Nhị Tuyết liền tản ra xung quanh để thám thính. Hoa Ly hít nhẹ vài hơi trong không khí, tìm một hướng có mùi gỗ nồng đậm rồi đi tới. Cô hy vọng có thể gặp may tìm được nhân sâm hay thứ gì đó tương tự. Chứ biết làm sao bây giờ, cô mù tịt về thảo dược, có khi ngửi được mùi mà cũng chẳng nhận ra cây.

Bỗng nhiên, một bóng xám lóe lên trong bụi cỏ phía trước bên trái. Hoa Ly còn chưa kịp phản ứng, Nhị Tuyết đã nhanh như chớp lao vọt qua. Tuy còn nhỏ nhưng không thể xem thường bản năng của loài sói.

Chỉ một lát sau, Nhị Tuyết đắc ý tha một con thỏ xám béo ú quay về, đặt xuống bên cạnh Hoa Ly rồi tru lên đầy tự hào: "Tam Bảo, chị xem này, là em bắt được đó, tặng chị..."

Hoa Ly liếc nhìn con thỏ béo phải to gấp mấy lần mình, lại một lần nữa nhận thức rõ sự nhỏ bé của bản thân. Cô nhanh chóng thu con thỏ vào không gian rồi ném cho Nhị Tuyết một ánh mắt khen ngợi.

Cách đó không xa, Đại Tuyết ngẩng lên nhìn thoáng qua rồi lại tiếp tục cắm cúi bới đất. Còn Nhị Tuyết thì như được tiêm máu gà, hưng phấn chạy nhảy khắp nơi.

Khóe miệng Hoa Ly cong lên. Cô ngẩng đầu, và trong lúc lơ đãng, một chùm quả mọng đỏ tươi bất ngờ lọt vào tầm mắt cô.

Tim cô đập thịch một cái. Cô nheo mắt nhìn kỹ: những chiếc lá hình chân vịt mọc vòng quanh đỉnh thân cây, chính giữa cụm lá vươn lên một cành nhỏ, trên đỉnh là một chùm quả đỏ mọng tỏa ra như chiếc ô.

Dù có mù tịt về thảo dược đến đâu, cô vẫn nhận ra hình dáng của cây nhân sâm.