Chương 2: Bàn tay vàng

Có lẽ vì cơ thể này vẫn còn non nớt, ăn no xong là Hoa Ly lại thấy buồn ngủ rũ rượi. Cô ngáp một cái, đi đến rúc vào bộ lông xù mềm mại của sói mẹ, nhìn ánh vàng vô tận nơi chân trời rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau.

Hoa Ly tỉnh dậy, nhìn quanh hang động đã sáng bừng, chỉ còn lại mình cô. Cô vươn chân trước, duỗi một cái thật sảng khoái.

Cô thầm nghĩ, cuộc sống thế này đúng là dễ chịu thật. Nếu bỏ qua những biến động kỳ ảo trong tương lai, không phải đầu tắt mặt tối mỗi ngày, không phải đối mặt với những kẻ hay những chuyện đáng ghét, thật tốt biết bao.

Vừa đứng dậy định ra ngoài tìm bạn chơi, một cơn đói cồn cào đã ập đến.

Ọc ọc!

Sao hôm nay mình lại đói nhanh thế nhỉ? Mọi khi một quả năng lượng có thể no cả ngày cơ mà. Kệ đi, giờ cô chỉ muốn ăn thôi.

Cô đi tới bệ đá, khụt khịt mũi ngửi mùi hương trong không khí. Cô ngạc nhiên nhìn cành cây khô đang tỏa ra một mùi thơm thoang thoảng, trông có vẻ ngon miệng. Cô gắng sức trèo lên hõm đá, dẫm lên mép để lấy đà, rồi dùng chân trước bẻ mạnh cành cây.

Rắc!

Cành cây gãy ngay gốc, rơi xuống đất. Chỗ gãy trông còn khá tươi mới, liên tục rỉ ra một chất lỏng trong suốt, mùi hương càng lúc càng nồng nàn. Hoa Ly không nhịn được, lè lưỡi liếʍ thử một cái, và lập tức bị hương vị của nó chinh phục.

Thanh mát, ngọt lịm, thơm ngát vô cùng.

Cô vội vàng dùng hai vuốt ôm lấy phần gốc gãy, vươn cái đầu nhỏ ra hút lấy hút để. Chất lỏng vừa vào miệng đã tan ra, biến thành một dòng nước ấm chảy khắp toàn thân, thoải mái đến mức cô chỉ muốn rên hừ hừ. Đầu óc cô quay cuồng, nóng bừng lên như uống phải rượu mạnh. Cô mất thăng bằng, lăn từ trên bệ đá xuống đất, choáng váng nằm im.

Một lúc sau, đầu cô ong lên một tiếng, tâm trí bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường. Cô ngơ ngác, cảm nhận được trong đầu mình vừa xuất hiện một không gian riêng. Lẽ nào đây là năng lực đặc biệt của mình? Chưa kịp vui mừng, mắt cô đã tối sầm rồi ngất đi.

"Tam Bảo, tỉnh lại đi, Tam Bảo..."

Hoa Ly mơ màng nghe thấy tiếng gọi, mở mắt ra liền đối diện với hai cặp mắt to màu vàng óng ngấn nước. Cảm nhận những thông tin mới mẻ trong đầu và sự thay đổi của cơ thể, cô vừa kinh ngạc, vừa mừng như điên, bất giác nhếch miệng cười ngây ngô.

Trong lòng cô chỉ muốn chống nạnh hét lên với cả thế giới: "Ta, Hoa Ly Long Ngạo Thiên, một kẻ làm công hèn mọn, sắp vùng lên rồi đây!"

Thứ cô vừa bẻ gãy đâu phải cành cây khô gì, đó rõ ràng là Thần Mộc Tang Li, một loại thần thụ thượng cổ. Thế mà cô lại vô tình nuốt mất tinh hoa của nó. Hì hì!

Linh hồn của cô không chỉ hoàn toàn dung hợp với cơ thể này mà còn kích hoạt cả huyết thống của Thần Tổ Mèo Ma Chín Đuôi, đánh thức Hồn lực, đồng thời kế thừa cả không gian linh hồn và dị năng thiên phú Cắn Nuốt.

Thứ khiến cô đắc ý nhất chính là dị năng Cắn Nuốt. Mỗi khi cắn nuốt một vật chứa năng lượng, cô có thể nhận được thông tin cơ bản và năng lượng của vật đó. Nói cách khác, chỉ cần không ngừng cắn nuốt, cô vừa có thể tu luyện, vừa có thể trở thành một cuốn bách khoa toàn thư di động.

A, chuyện này... Hắc hắc!

Niềm vui bất ngờ này lớn quá, cô thấy mình hơi lâng lâng.

Cô lại lần nữa cảm thán. Một cành cây khô không hơn không kém lại là thần mộc thượng cổ, ai mà tin cho nổi chứ.

Nhìn phần gốc cây đã bị mình hút cho khô quắt, cô không khỏi chột dạ dời mắt đi, nhặt cành Thần Mộc Tang Li rơi bên cạnh lên. Ở chỗ gãy dường như đã ngưng tụ lại một khối keo trong suốt to bằng lòng bàn tay. Đó chính là tinh hoa của cây.

Cô cạy khối keo ra, đưa lên mũi ngửi thử, không có mùi gì. Nó trong suốt, mềm dẻo, trông vô cùng bình thường. Cô giơ móng vuốt sắc nhọn, quẹt một đường, khối keo lập tức bị chia làm hai nửa. Một mùi hương ngào ngạt tức thì lan tỏa rồi nhanh chóng tan biến. Quả nhiên là vậy.

Khi mùi hương lan ra, hai con sói con mắt sáng rực lên, nhìn chằm chằm vào khối tinh hoa, miệng chảy cả nước dãi.

Hoa Ly mỉm cười, đưa hai nửa tinh hoa đến bên miệng chúng. Đại Tuyết và Nhị Tuyết đầu tiên còn ngẩn ra, nhưng không chống lại được sự cám dỗ, liền nhanh chóng liếʍ vào miệng. Tinh hoa vừa vào miệng đã tan, mắt hai đứa lim dim ngây ngất.

Do lượng tinh hoa ít nên chúng tiêu hóa rất nhanh. Mắt chúng sáng long lanh nhìn cành Thần Mộc Tang Li trên tay Hoa Ly, không ngừng cọ đầu vào người cô tỏ ý muốn xin thêm.

Hoa Ly liếc xéo hai đứa: "Nằm mơ à, hết rồi."

Đại Tuyết và Nhị Tuyết tiu nghỉu, nhưng rồi lại nhanh chóng phấn chấn trở lại.

Nhị Tuyết vây quanh Hoa Ly tru lên: "Tam Bảo, Tam Bảo, thứ chị vừa cho bọn em ăn là gì thế ạ? Ăn xong người khoan khoái, ấm nóng ghê."

"Là đồ tốt đó!" Hoa Ly vui vẻ đáp. Bản thân được lợi, cô cũng muốn chia cho hai đứa em một chút.

Tâm niệm vừa động, cô biểu diễn ngay trước mặt hai con sói, khiến cành Thần Mộc Tang Li biến mất vào không trung. Đại Tuyết và Nhị Tuyết thấy cành cây đột nhiên biến mất thì ngẩn người ra. Hoa Ly lại tinh quái làm nó hiện ra. Sau này có lẽ sẽ phải sống cùng nhau một thời gian dài, nên cứ để chúng làm quen trước cũng tốt. Trò đùa của cô khiến Đại Tuyết và Nhị Tuyết giật nảy mình.

Cô cứ lặp lại trò một thu một thả, mỗi lần nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của chúng, cô lại không nhịn được cười. Mãi cho đến khi thần kinh cô giật giật, cô mới kết thúc trò chơi trẻ con này.

Nhớ ra trong hõm đá vẫn còn hai quả năng lượng, cô liền lấy ra một quả, định thử năng lực Cắn Nuốt của mình.

Dựa theo thông tin trong đầu, cô nhắm mắt vận dụng năng lực, từ từ tiếp xúc với quả năng lượng trong tay. Khi năng lực chạm vào, quả cây khô héo ngay tức khắc. Một luồng năng lượng theo móng vuốt chảy vào cơ thể, khiến toàn thân cô ấm áp dễ chịu, đầu óc cũng tỉnh táo hơn vài phần.