Tốt nhất là cứ thành thật ở tạm trong hang sói này, theo "vυ" em" sói trắng học hỏi chút kỹ năng săn mồi, ít nhất cũng phải có khả năng tự cường trong tương lai. Kiếp trước, cô chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường xuất thân từ nông thôn, không có vận may nghịch thiên hay năng lực để trở thành người trên người.
Nhưng giờ đây, thế giới tương lai đầy rẫy những điều kỳ diệu, con đường phía trước không chỉ có một. Dù đã biến thành mèo, cô vẫn muốn thử một lần leo lêи đỉиɦ cao.
Nghĩ đến đây, tâm trạng cô trở nên phấn chấn hơn, bắt đầu tò mò về môi trường sống hiện tại. Cô đứng dậy, lê cơ thể mềm nhũn đi quan sát hang động.
Cửa hang hẹp và dài, đối diện là một bệ đá đen nhánh mọc ra từ vách đá. Trên bệ đá có một cái hõm đá tròn trịa, to bằng quả bóng đá. Nước trong hõm đá đầy sẽ không tràn ra, nhưng khi mực nước hạ xuống thì nước sẽ tự động rỉ ra lần nữa. Đây quả là một đài uống nước tiện lợi. Bên phải bệ đá, một cành cây khô khốc, trông có vẻ thiếu dinh dưỡng mọc ra từ vách đá.
Bên trái là phần bụng của hang động, rộng khoảng bốn mươi mét vuông. Vách hang trông như được tạo thành từ đá sa thạch, không mấy chắc chắn, vài nơi còn lờ mờ lộ ra ánh huỳnh quang sắc ấm, tựa như có ngọc thạch ẩn giấu bên trong. Nếu không phải móng vuốt quá nhỏ, cô thật muốn cào thử xem có ra ngọc không.
Cô gắng hết sức bò lên bệ đá ở cửa hang, nhón chân sau, hai chân trước bám vào mép hõm đá, nghển cổ nhìn hình ảnh phản chiếu dưới nước. Một đôi mắt mèo màu lam ngọc, một cái đầu tròn xoe đen láy, chòm râu nhỏ run run. Chà, trông cũng có chút đáng yêu đó chứ.
Sau khi nghịch nước chán chê, cô trượt khỏi bệ đá, loạng choạng bò về ổ, thở hổn hển như thể sức lực đã bị rút cạn.
Nhìn hai con sói con lông trắng muốt, cô quyết định đặt tên cho chúng. Con có vệt lông màu xám thẳng đứng trên trán sẽ là Đại Tuyết, còn con trắng tinh không một sợi lông tạp sẽ là Nhị Tuyết.
Cô vươn móng vuốt nhỏ, khều khều đánh thức chúng dậy để xem mình có thể giao tiếp với động vật hay không.
Bị đánh thức, hai chú sói con không hề tức giận, ngược lại còn quấn quýt lấy Hoa Ly, tíu tít hỏi: "Tam Bảo, Tam Bảo, chị đói rồi ạ?".
Hoa Ly thầm thở phào, có thể giao tiếp không trở ngại là tốt rồi.
Cô nói cho chúng nghe tên mới của mình. Hai chú sói con rất lanh lợi, nhớ ngay được trong một lần, đôi mắt sáng lấp lánh vì phấn khích, vây quanh cô tru lên thích thú. Chúng tỏ ra rất nghe lời, dường như đã ngầm công nhận cô là đại ca.
Hoa Ly thầm cười khúc khích, không ngờ việc đặt tên lại có lợi ích như vậy.
Cô dẫn Đại Tuyết và Nhị Tuyết ra khỏi hang, định bụng quan sát khung cảnh bên ngoài.
Hang động nằm ở vị trí khá cao trên vách núi. Bên ngoài cửa hang là một tảng đá lớn bằng phẳng. Phía trước và bên trái là vách đá dốc đứng, bên phải là một con đường đất, cạnh đó có một dòng suối nhỏ dẫn sâu vào rừng. Tầm nhìn thoáng đãng, địa thế dễ công dễ thủ.
Nhìn ra dãy núi xa xa, mây mù lững lờ trôi giữa những đỉnh núi trập trùng, khung cảnh hùng vĩ khiến lòng cô cũng trở nên khoáng đạt.
Xem ra, cô đang được ở trong một căn biệt thự cao cấp của giới động vật rồi, đứng ngay cửa nhà là có thể ngắm cảnh đẹp.
Chỉ hơn một tuần trôi qua, Hoa Ly đã được sói mẹ chăm bẵm đến mức có thể chạy nhảy tung tăng, không còn yếu ớt như lúc mới tỉnh lại.
Dưới ánh nắng ấm áp, cô nằm ườn trên phiến đá lớn trước cửa hang, khoan khoái vẫy vẫy chiếc đuôi nhỏ, tận hưởng cảm giác thảnh thơi khó tả. Cô chẳng thèm để ý đến Đại Tuyết và Nhị Tuyết cũng đang bắt chước mình nằm phơi nắng ở hai bên, đôi mắt lại hứng thú dõi xuống thảm cỏ xanh mướt dưới chân núi. Hoa dại rực rỡ, suối nước trong veo, cảnh vật hiện lên rõ mồn một. Cô không khỏi thầm cảm thán, mắt của động vật đúng là xịn thật.
Đôi tai cô khẽ rung lên. Một mùi máu tươi nhàn nhạt theo gió bay tới. Hoa Ly bật dậy ngay tức khắc, hướng mắt về phía con đường mòn dẫn vào rừng. Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, là sói mẹ đi săn về rồi.
Thấy Hoa Ly đột ngột đứng dậy, Đại Tuyết và Nhị Tuyết phải một lúc sau mới nhận ra. Mãi đến khi bóng dáng của sói mẹ lờ mờ xuất hiện giữa những tán cây, hai đứa mới hưng phấn chạy vọt ra bờ suối, vừa tru lên vui sướиɠ vừa ngoáy tít đuôi chờ đợi.
Sói mẹ miệng ngoạm một chú hươu con vẫn còn thoi thóp và một cành cây có quả, khoan thai bước những bước uyển chuyển. Nó nhẹ nhàng vượt qua dòng suối, ném con mồi cho Đại Tuyết và Nhị Tuyết rồi không để ý đến chúng nữa.
Nó quay đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn chú mèo con trên bệ đá đang mừng rỡ nhìn mình. Nó bước tới, nhẹ nhàng đặt cành cây có quả xuống bên cạnh Hoa Ly, rồi cọ nhẹ đầu vào người cô như muốn giục cô mau ăn.
Quả cây trông khá giống quả anh đào, đỏ mọng, to bằng nắm tay. Hoa Ly dùng hai vuốt ôm lấy một quả, cắn một miếng ngập răng. Nước quả ngọt lịm tức thì túa ra. Cô không muốn lãng phí loại quả chứa năng lượng đặc biệt này, bèn vừa húp soàn soạt vừa gặm.
Sói mẹ liếc nhìn hai đứa con đang ăn uống như hổ đói vồ mồi bên bờ suối, rồi lại cúi xuống nhìn chú mèo con đang chuyên tâm gặm quả, trong mắt ánh lên vẻ lo âu. Nó ngẩng đầu nhìn về phía chân trời đang được nhuộm một màu vàng rực, lòng dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ.
Ăn xong một quả, Hoa Ly đã thấy lửng dạ. Cô liếʍ mép, thầm nghĩ không hổ là quả năng lượng, ăn vào toàn thân khoan khoái, vừa no vừa ấm. Cô lắc lắc bàn chân nhỏ dính đầy nước quả, cố gắng kiềm chế bản năng liếʍ sạch nó. Cảm giác khó chịu thôi thúc, cô đành ngậm hai quả còn lại tha vào hang, cất vào trong hõm đá để giữ tươi, tiện thể rửa luôn chân cho sạch sẽ.