Chương 15.1: Anh dạy nó đấy à?

Hoa Ly vội vàng ngồi xuống một cách nghiêm chỉnh, vuốt vuốt bộ râu mép, rồi ngẩng đầu nhìn cánh cửa chờ nó mở ra.

Thời Tri Hành có chút bất ngờ khi bé mèo lại tìm đến vào lúc này. Anh kéo cửa phòng ra, cúi đầu nhìn, trước mặt bé mèo là một con rắn hổ mang chúa dài hơn ba mét, vị trí tấc thứ bảy bị đập nát bét.

Anh khẽ nhướng mày, anh đã sai rồi! Trọng lượng này chắc chắn không chỉ gấp bốn lần bé mèo.

"Meo! Nè, đây là con rắn độc đó." Hoa Ly bình tĩnh đẩy con rắn chết về phía Thời Tri Hành.

Thời Tri Hành hơi nhíu mày. Nhìn thế nào thì đây cũng chỉ là một con rắn hổ mang chúa thông thường, sao Diệp Tống lại không có mẫu nọc độc của nó được nhỉ?

Anh ngồi xổm xuống nhấc con rắn lên, nhìn thấy dưới bụng nó có thêm một hoa văn màu đỏ tươi, ngay lập tức cả con rắn đều trở nên quỷ dị hơn vài phần. Anh nhìn sang bé mèo bên cạnh, là anh đã hiểu lầm nó.

"Đợi lát nữa trời sáng mang cho bác sĩ Diệp nhé?"

"Vâng ạ! Vất vả cho "băng ca ca" rồi." Hoa Ly cười tủm tỉm gật đầu đáp lại.

Thời Tri Hành khẽ cong môi. Anh chỉ thuận miệng thử một câu, không ngờ vẻ mặt không chút phòng bị của nó lại khiến người ta vui vẻ đến vậy. Nhìn bé mèo nhỏ nhắn lại thấy đáng yêu hơn hẳn.

Hoa Ly đâu phải không có phòng bị, chỉ là cô cảm thấy có một số chuyện có thể tiết lộ sớm hơn một chút mà thôi.

Đặt bé mèo lên vai cho nó bám vững, Thời Tri Hành đứng dậy xách con rắn hổ mang chúa vằn đỏ xuống lầu, đi vào bếp. Anh lấy ra một cái bình thủy tinh bụng phệ trong tủ, cho con rắn độc trong tay vào rồi đặt ngay ngắn lên bàn ăn.

Hoa Ly nằm trên vai "băng ca ca", nhìn anh đặt con rắn xong, rửa tay sạch sẽ, rồi không biết lấy điện thoại di động từ đâu ra, mở khóa và bắt đầu gọi cho bác sĩ Diệp.

Hoa Ly lập tức vểnh tai lên nghe ngóng.

"Alo? Anh Khiết, mấy đứa nhỏ có sao không?" Giọng nói ngái ngủ xen lẫn tiếng mũi của Diệp Tống từ đầu dây bên kia truyền đến.

"Con rắn độc cậu muốn đang ở nhà tôi. Tự mình qua đây mà lấy." Thời Tri Hành nhìn bầu trời đang dần hửng sáng ngoài cửa sổ, giọng nói bình thản.

"Hả? Cái gì! Được rồi, tôi đến ngay!" Điện thoại bị ngắt đột ngột.

Lỗ tai Hoa Ly khẽ run lên, thầm nghĩ không hổ là bác sĩ Diệp, tỉnh táo nhanh thật.

Thời Tri Hành lặng lẽ đặt điện thoại xuống. Người bạn thân này của anh vẫn cuồng nhiệt với mấy thứ độc trùng, độc thảo như ngày nào.

Anh ngồi xuống ghế sô pha, đưa tay nhấc bé mèo từ trên vai xuống đặt vào lòng bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve. Mềm mại, mịn màng, anh thích đến không nỡ buông tay. Anh thậm chí còn hơi nghi ngờ những gì mình đã thấy. Một sinh vật bé tí tẹo thế này sao lại có sức mạnh lớn đến vậy!

Anh bóp nhẹ chiếc đệm thịt hồng hào bên dưới móng vuốt đen tuyền, nhìn kỹ đầu móng sắc lẻm đang ló ra. Anh dùng đầu ngón tay của mình khẽ quẹt nhẹ vào móng vuốt đó, ngón tay lập tức bị cắt ngọt như cắt đậu hũ, tạo ra một vết thương sâu hoắm.

Hoa Ly đang lim dim tận hưởng cái vuốt ve của "băng ca ca", cho đến khi đầu ngón tay anh không biết đã quẹt phải thứ gì, cô mới giật mình mở mắt ra.

"Chết tiệt!"

Cô sợ đến mức buột miệng chửi thề, run rẩy dịch móng vuốt của mình ra khỏi ngón tay thon dài của anh. Cô chột dạ nhìn vết thương đang không ngừng rỉ máu, rồi theo bản năng, cô vươn chiếc lưỡi nhỏ ra liếʍ sạch máu đang tuôn ra từ đó.

May mà chỉ liếʍ vài lần là máu đã cầm lại. Ừm, vết thương chắc không sâu đâu.

"Meo... Băng ca ca, em không cố ý đâu..." Hoa Ly cố gắng mở to đôi mắt tròn xoe, thành khẩn ngẩng đầu nhìn anh, hy vọng anh sẽ không để tâm.

Thời Tri Hành bật cười thành tiếng, ý cười ẩn sâu trong đôi mắt thâm trầm. Anh khẽ xoa nhẹ lên vết thương đã không còn chảy máu nữa.

Vết thương là do chính anh tự rạch, sao anh lại không biết được. Tuy nó không dài nhưng lại sâu đến thấy cả xương.

Không ngờ nước bọt của bé mèo này còn công hiệu hơn cả thuốc cầm máu trong đội của anh nữa!

Ha ha, anh rũ mắt xuống, vẻ u tối trong mắt lại tăng thêm vài phần.

Vừa rồi anh chỉ muốn thử độ sắc bén của móng vuốt bé mèo thôi, không ngờ nó lại sắc đến vậy, suýt chút nữa thì chơi dại, biến ngón tay mình thành tàn phế.

Anh nhìn chăm chú vào đôi mắt tựa đá quý màu xanh biếc, càng nhìn càng thấy thích thú. Bé mèo này thật sự luôn khiến người ta phải bất ngờ.

Anh khẽ vuốt ve sinh vật nhỏ bé mềm mại, thậm chí còn có một suy nghĩ không kiềm chế được là muốn mổ nó ra xem thử, xem con nhóc này còn giấu giếm những gì mà anh chưa biết.

Hoa Ly đối diện với ánh mắt dịu dàng và nụ cười của "băng ca ca". Rõ ràng nụ cười ấy rất ấm áp, nhưng sống lưng cô lại có chút lạnh toát. Cô bất giác dùng cái đầu nhỏ dụi dụi vào lòng bàn tay to rộng của anh để tỏ ra thân thiện.

Hoa Ly đáng thương nào đâu biết rằng, ngay cả chính cô cũng không phát hiện ra, lớp vỏ bọc của mình cứ như vậy bị người chủ tạm thời mà cô tìm được lột sạch một cách dễ dàng.

"Cốc cốc! Cốc cốc!" Bất chợt, tiếng đập cửa dồn dập vang lên từ ngoài sân.

Đại Tuyết đang nằm sấp dưới đất bỗng đứng bật dậy, nhưng thấy Tam Bảo và người hai chân không có động tĩnh gì khác.

"Đại Tuyết, đi mở cửa đi." Hoa Ly lên tiếng, chắc chắn là bác sĩ Diệp đến rồi.

Nghe lệnh, Đại Tuyết vui vẻ chạy ra cửa, nó nhón chân sau lên, đặt chân trước lên tay nắm cửa rồi vặn xuống. "Cạch", cửa phòng mở ra, nó nhanh chóng lách người ra ngoài.

Thời Tri Hành thấy hành động mở cửa thuần thục của Đại Tuyết, anh cúi đầu, điểm nhẹ vào chóp mũi của bé mèo rồi hỏi: "Em dạy nó đấy à?"

Hoa Ly lập tức ưỡn bộ ngực nhỏ, kiên quyết lắc đầu nguầy nguậy: "Không có, không có, làm sao có thể được, em còn không với tới cửa mà."