Chương 14: Lộ tẩy

Xem anh đã thấy gì này.

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, bé mèo nhảy ra khỏi cửa sổ, rồi ngay sau đó, với một tốc độ không thể tin nổi, nó hóa thành một vệt đen xuất hiện trên bức tường rào cách đó cả trăm mét. Sau đó, nó còn cố tình loạng choạng đá hai chiếc chân ngắn ngủn, rồi nhảy thẳng vào vùng ngoại vi của dãy núi Trường Thúy mà không hề ngoảnh đầu lại.

Bé mèo này thật sự khiến anh hết bất ngờ này đến ngạc nhiên khác!

Nó định vào dãy núi Trường Thúy để tìm con rắn độc đã cắn sói con sao! Lại còn tiện thể "báo cho" anh biết nó lợi hại đến mức nào nữa chứ!

Lúc này, Thời Tri Hành đứng bên cửa sổ, khóe miệng nở một nụ cười. Đôi mắt hẹp dài màu sáng của anh nhìn về phía dãy núi Trường Thúy âm u, trở nên sâu thẳm hơn.

Rõ ràng chỉ là một con mèo con mà lại hết lòng vì sói con như vậy, thật không thể tin nổi. Đêm hôm khuya khoắt không ngại mạo hiểm vào sâu trong núi để bắt rắn độc...

Thính giác nhạy bén, tốc độ nhanh như chớp. Anh thật sự muốn xem, bé mèo này rốt cuộc còn che giấu bao nhiêu bí mật nữa!

---

Hoa Ly lao vào vùng ngoại vi của dãy núi Trường Thúy, vốn không có ý định chạy quá xa.

Thế nhưng khi không còn phải dè chừng, việc lao đi vun vυ"t trong rừng mang lại cảm giác phấn khích như đang đua xe tốc độ cao. Càng chạy càng hăng, cô dứt khoát xông thẳng một mạch về phía vách đá Trường Thúy để thử xem giới hạn tốc độ của mình là bao nhiêu.

Lúc này, nếu nhìn từ trên trời xuống, Hoa Ly trông như một vệt sáng màu lục đang lao đi vun vυ"t giữa núi rừng.

Chỉ mất khoảng hơn hai mươi phút, Hoa Ly đã đến được vách đá mà họ từng ở trước đây. Hì hì, tốc độ của cô hình như lại nhanh hơn một chút rồi.

Cô đi một vòng quanh đó nhưng không phát hiện điều gì bất thường, bèn quay trở về theo đường cũ.

Lúc về đến bên ngoài bức tường rào của căn cứ, thời gian còn ngắn hơn lúc đi vài phút, điều này khiến cô không khỏi có chút vui vẻ. Tốc độ này của cô có khi còn nhanh hơn cả máy bay trực thăng vài phần ấy chứ.

Hoa Ly cố tình đứng đợi bên ngoài tường rào vài phút rồi mới lấy con rắn hổ mang chúa đột biến ra. Vết thương ở vị trí tấc thứ bảy của nó vẫn còn đang rỉ máu, trông như vừa mới chết.

Không gian của cô dường như không có khái niệm về thời gian thì phải. Lúc đi vào trông thế nào thì lúc ra vẫn y nguyên như vậy.

Điểm này làm cô khá bất ngờ.

Nhìn con rắn hổ mang chúa trên mặt đất, đôi mắt tròn xoe của Hoa Ly tràn đầy vẻ rối rắm. Cô không muốn phải dùng miệng để trực tiếp ngậm một con rắn chết. Thật không phải cô làm màu, nhưng cứ nghĩ đến lớp vảy rắn đầy rẫy ký sinh trùng và vi khuẩn là cô không tài nào ngậm được. Cô là một cô mèo rất ưa sạch sẽ.

Hết cách, cuối cùng cô đành phải tìm một cành cây sạch sẽ, đâm xuyên qua vị trí tấc thứ bảy đã bị đập nát của con rắn, rồi dùng miệng ngậm cành cây nhấc thử vài lần, thấy chắc chắn rồi mới thôi.

Lấy hơi, cô nhẹ nhàng nhảy phắt lên tường rào. Cô liếc mắt nhìn một cái, rèm cửa sổ ở lầu hai đã được kéo lên một nửa. Tuy không thấy bóng người đâu, nhưng ngay khi cô vừa lên đến đỉnh tường, một ánh mắt soi mói, chăm chú đã dõi theo cô.

Hừm, cô chẳng có gì phải chột dạ cả, thời gian này là do cô chạy thật mà.

Cố gắng lờ đi ánh mắt đó, Hoa Ly nhảy xuống khỏi tường rào, lao nhanh về phía căn nhà rồi nhảy vào phòng khách qua cửa sổ lầu một.

---

Vẫn luôn ngồi trong bóng tối trước cửa sổ nhắm mắt dưỡng thần, Thời Tri Hành phát hiện có động tĩnh trên bức tường rào ở phía xa, anh bỗng chốc mở mắt, bắt gặp bé mèo vừa leo lên tường. Tốc độ này... trong mắt anh ánh lên vẻ kinh ngạc.

Anh giơ cổ tay lên xem giờ, mới trôi qua 50 phút. Sở dĩ anh chờ ở đây là vì muốn xem thử cái con nhóc chạy nhanh như một vệt sáng này rốt cuộc có bản lĩnh lớn đến đâu.

Một chuyến đi đi về về nơi sâu trong dãy núi Trường Thúy lại nhanh hơn rất nhiều so với thời gian anh dự tính!

Anh nhìn kỹ cục bông đen đang dùng cành cây khều con rắn độc, mí mắt khẽ giật. Không chỉ tốc độ nhanh mà cách hành xử cũng rất kỳ quặc.

Một vệt sáng lóe lên, mắt Thời Tri Hành sáng rực. Mang theo một vật nặng gấp bốn lần trọng lượng cơ thể mà tốc độ hoàn toàn không bị ảnh hưởng!

Trong lòng anh lặng lẽ nâng mức độ nguy hiểm của cục bông đen lên một tầm cao mới.

Hoa Ly không biết mình đã bị người nào đó dán cho cái mác "nguy hiểm". Cô vừa dùng cành cây khều con rắn hổ mang chúa nhảy vào phòng khách thì đã đối mặt với Đại Tuyết và Nhị Tuyết đang ngồi ngay ngắn thành một hàng. Đôi mắt tròn của cô ánh lên ý cười, cô biết ngay hai con sói ngốc này sẽ ngoan ngoãn chờ mình mà.

"Grào! Tam Bảo, mau buông nó ra!" Nhị Tuyết nhìn thấy con rắn độc bên cạnh Hoa Ly, bỗng nhiên lao tới vỗ mạnh làm con rắn rơi xuống đất.

Thấy vậy, Hoa Ly dùng móng vuốt đen của mình vỗ vỗ vào cái đầu rắn đã gục xuống rồi nói với Nhị Tuyết bằng ngôn ngữ của loài mèo: "Đừng sợ! Xem này, nó chết rồi."

Nói xong cô còn đẩy con rắn lại gần Nhị Tuyết, ra hiệu cho nó nhìn cho kỹ.

Nhị Tuyết thử dùng chân trước đạp mạnh mấy cái vào đầu rắn, thấy nó không có phản ứng gì mới tạm yên tâm. Sao mà nó không sợ cho được, suýt chút nữa là nó toi mạng vì cái thứ này rồi.

Hoa Ly liếc nhìn đồng hồ trên tường, sắp 5 giờ rồi. Cô bèn dứt khoát dùng miệng ngậm cành cây khều con rắn, nhảy từng bậc men theo cầu thang lên lầu hai. Dù sao trời cũng sắp sáng, cứ đặt ở cửa phòng "băng ca ca" chờ anh ra là được.

Lần theo mùi hương, Hoa Ly đặt con rắn hổ mang chúa trước cửa phòng "băng ca ca", rút cành cây cắm trên người nó ra, sắp xếp lại cho đẹp mắt. Cô vừa đứng dậy định đi thì thấy ánh đèn từ khe cửa hắt ra.