Chương 12: Con mèo muốn ăn cá

Hoa Ly cúi xuống nếm thử, cảm thấy mùi vị cũng không tệ.

Thấy bé mèo không còn kén ăn nữa, Thời Tri Hành mới ra hiệu cho Diệp Khôn và mấy người kia ngồi xuống dùng bữa.

Cả năm người đều giữ im lặng, chuyên tâm ăn cơm.

Hoa Ly uống sữa rất nhanh. Cô đã sớm ngửi thấy mùi cá kho thơm phức, hấp dẫn bay đến. Ngon quá, cô cũng muốn ăn....

Liếʍ sạch đĩa sữa, cô ngậm lấy chiếc đĩa nhỏ, nhẹ nhàng nhảy lên bàn, đặt đĩa xuống. Cô liếc mắt một cái đã thấy đĩa cá kho đặt giữa bàn chỉ còn một nửa, lòng tức thì nóng như lửa đốt.

Cô dùng ánh mắt đáng thương nhìn "băng ca ca", vội vàng giơ vuốt chỉ vào đĩa cá kho, miệng kêu "meo meo" như muốn nói: "Băng ca ca, em muốn ăn cá!"

Thời Tri Hành ăn xong miếng cơm cuối cùng, thong thả đặt bát đũa xuống. Anh có chút ngạc nhiên khi thấy bé mèo đòi ăn cá.

Lau miệng xong, anh gỡ phần thịt cá còn lại đặt vào chiếc đĩa nhỏ trước mặt nó, đẩy qua rồi nói: "Ăn đi!"

Hoa Ly nhìn chỗ thịt cá trước mắt, không thể chờ đợi mà vội vàng ăn lấy ăn để. Thịt cá mềm, tươi và ngọt, ngon quá đi mất! Đời trước cô cũng chưa từng được ăn món cá nào ngon như thế này.

Sau bữa cơm, trời cũng dần tối, các thành viên trong đội cũng lần lượt trở về ký túc xá của mình.

Thời Tri Hành rửa sạch cặp l*иg cơm, từ trong bếp đi ra, lau khô tay. Anh không để ý đến một con mèo và hai con sói trên ghế sô pha mà đi thẳng lên lầu hai.

Trong phòng làm việc, Thời Tri Hành đi tới bàn, ngồi xuống, mở laptop và bật màn hình theo dõi ở lầu một lên. Ánh mắt anh sắc bén nhìn chằm chằm vào mấy con thú non đang nằm yên tĩnh và thảnh thơi trên ghế. Trông thế nào cũng không giống động vật hoang dã.

Suốt chặng đường, hai con sói chỉ bộc lộ bản tính hoang dã lúc mới gặp, còn lại thì phản ứng quá mức điềm tĩnh và ngoan ngoãn. Nếu không phải chính tay anh nhặt chúng từ rừng sâu núi thẳm về, anh còn nghi ngờ ba đứa nhỏ này đã được con người thuần dưỡng một cách tỉ mỉ.

Ánh mắt anh chuyển sang cục bông đen đang uể oải vẫy đuôi trên thành ghế sô pha, đôi mắt càng thêm sâu thẳm. Đặc biệt là bé con này....

Trong khoảng thời gian này, quân đội các nơi trên thế giới đã xử lý không ít vụ việc bất thường. Nhìn lại ba con thú non không tầm thường trên màn hình, anh có cảm giác... thế giới... dường như... sắp thay đổi.

Anh nghĩ đến nửa năm trước, lãnh đạo tối cao của Trung Quốc đã mạnh mẽ ban hành một văn kiện. Theo đó, Trung Quốc sẽ dốc toàn lực quốc gia để xây dựng một "Trường thành Thép" trên đường lãnh thổ ven biển bị ô nhiễm hạt nhân trong thời gian ngắn nhất. Nghe thì có vẻ khó tin, nhưng sự thật là bức trường thành đó chỉ vài tháng nữa là có thể hoàn công.

Nghĩ đến vùng biển bị ô nhiễm hạt nhân bởi nước Doanh Hoa đến mức biến thành một vùng nước đen kịt, ánh mắt anh càng thêm sâu thẳm, khó dò.

Chính phủ Trung Quốc trước nay không bao giờ làm chuyện vô căn cứ!

Thời Tri Hành lơ đãng dựa lưng vào ghế, mắt khẽ rũ xuống nhìn bé mèo với những hành động rất giống người trên màn hình, ngón tay vô thức xoay tròn cây bút máy đang kẹp giữa chúng.

Yếu tố khó lường nhất vẫn nên giữ ở bên cạnh. Còn hai con sói con có độ thông minh rõ ràng cao hơn hẳn những động vật khác kia, có lẽ có thể đưa đến trại huấn luyện chó săn xem sao.

Trên ghế sô pha, Hoa Ly đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng cảm thấy có một ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào mình, nhưng cô mặc kệ.

Chắc là "băng ca ca" đang mở camera theo dõi ở trên lầu để nhìn trộm đây mà.

Bây giờ cô phải dưỡng đủ sức, đêm nay còn phải diễn một vở kịch cho "băng ca ca" xem nữa.

---

Đêm khuya.

Trong phòng khách tối om, Hoa Ly đột nhiên tỉnh giấc. Cô lo lắng liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã 3 giờ 49 phút sáng. Đôi mắt tròn xoe của cô ánh lên vẻ tự trách. Sơ suất quá, ngủ quên mất!

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, may mà trời vẫn còn tối. Cô vốn định "lỡ" gây ra tiếng động rồi chuồn ra dãy núi Trường Thúy mang con rắn độc đột biến về dưới sự chứng kiến của "băng ca ca". Cũng may là vẫn còn kịp.

Ban ngày cô đã quan sát kỹ. Căn nhà này nằm ở một vị trí khá hẻo lánh, ngay rìa khu nhà ở. Muốn đi từ sân trước ra sân sau thì chỉ có thể đi xuyên qua phòng khách. Bên ngoài cửa sổ phòng khách, cách chừng một trăm mét là bức tường rào của căn cứ, và vượt qua tường rào chính là vùng ngoại vi của dãy núi Trường Thúy.

Vị trí địa lý này cực kỳ thuận tiện cho việc ra vào dãy núi.

Hoa Ly đứng dậy, vừa nhảy lên bệ cửa sổ thì Đại Tuyết và Nhị Tuyết lập tức tỉnh giấc. Thấy vậy, chúng cũng đứng dậy định đi theo. Hoa Ly vội vàng lên tiếng một cách lạnh lùng: "Không được đi theo. Tôi ra ngoài một lát sẽ về ngay, hai đứa ở yên đây."

Đại Tuyết và Nhị Tuyết đành phải ngoan ngoãn nằm xuống lại.

Hoa Ly liếc mắt lên lầu hai, cố tình gây ra tiếng động, không biết có đánh thức được "băng ca ca" hay không.

Cô duỗi móng vuốt gạt then cài, rồi dùng sức đẩy tung cửa sổ.

Đợi một lát, cảm nhận được hơi thở của người nào đó ở cửa sổ trên lầu, cô mới nhảy ra ngoài. Cô dùng bảy phần sức lực, vọt xa cả trăm mét, đáp xuống bức tường rào. Cô còn "lỡ" trượt chân một cái để người trên lầu nhìn cho rõ.

Hết cách rồi, cả người cô vốn đã đen thui, trong đêm tối mà không gây ra chút động tĩnh nào thì rất khó bị phát hiện.

Nửa đêm, Thời Tri Hành bị tiếng kêu của bé mèo đánh thức. Anh đứng dậy định bật đèn xuống xem có chuyện gì thì bỗng nghe thấy tiếng cửa sổ bị đẩy ra một cách mạnh bạo.

Anh nhíu mày khó hiểu, bước đến bên cửa sổ nhìn xuống. Ngay lập tức, đồng tử anh khẽ co lại, rồi anh đưa tay lên trán, bật ra một tiếng cười khẽ trầm thấp.