Đối với người bạn thân nhất của mình, Diệp Tống đưa thẳng tờ báo cáo kiểm tra và nói: "Loại nọc rắn mà con sói này trúng phải không hề đơn giản đâu. Tôi không chỉ tìm không ra mẫu độc tương ứng trong phòng thí nghiệm mà mức độ nguy hiểm của nó còn mạnh hơn cả mẫu độc mạnh nhất chúng ta có!"
Nói xong, anh nhìn Thời Tri Hành đầy mong đợi: "Cậu thật sự không biết làm thế nào nọc rắn trong cơ thể sói con được giải à?"
Cảm nhận được cơ thể bé mèo trên vai căng cứng, Thời Tri Hành lại một lần nữa bế nó xuống lòng bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mượt.
Anh nhìn Diệp Tống với ánh mắt sâu xa: "Gần đây dãy núi Trường Thúy quả thật đã xuất hiện rất nhiều thứ hay ho, chắc là không lâu nữa cậu cũng sẽ nhận được tin tức thôi."
Nói rồi, anh đặt bé mèo trở lại vai, định bế con sói con đang truyền dịch về khu ký túc xá.
"Khoan đã!" Diệp Tống thấy bạn mình định đi, liền bước lên chặn lại: "Trong máu của sói con vẫn còn dư độc rất ngoan cố, nội tạng của nó cũng bị tổn thương nặng. Có được mẫu nọc độc thì tôi mới dễ dàng kê đúng thuốc, như vậy mới trả lại cho cậu một con sói con khỏe mạnh được, đúng không nào!"
Nghe đến đây, Hoa Ly không thể ngồi yên được nữa. Mẫu nọc độc ư, trong không gian của cô có mà! Cô vội vàng vươn chiếc đệm thịt nhỏ, vỗ nhẹ mấy cái vào cổ Thời Tri Hành.
Khóe miệng Thời Tri Hành khẽ cong lên. Anh giơ tay vuốt ve bé mèo đang có vẻ mất kiên nhẫn. Nó không chỉ thông minh mà hình như còn có thể hiểu tiếng người nữa.
Sau đó, anh nhìn Diệp Tống đầy ẩn ý: "Được rồi, ngày mai tôi sẽ tìm cho cậu."
Diệp Tống ngượng ngùng sờ mũi. Thật ra, để chữa khỏi cho sói con thì không nhất thiết phải có mẫu nọc độc, chỉ là sẽ phiền phức hơn một chút.
Nhưng anh cũng hết cách, muốn ép người bạn này đi lấy nọc độc cho mình gần như là chuyện không thể, trừ khi anh ta tự nguyện. May mà anh đã cược đúng, xem ra bạn thân của anh vẫn rất quan tâm đến con sói này.
Nhận được lời hứa mình muốn, Diệp Tống chu đáo giúp Thời Tri Hành đưa sói con về căn nhà nhỏ trong khu nhà ở.
Lúc này, Hoa Ly rất yên tĩnh nằm trên vai "băng ca ca", suy nghĩ xem làm thế nào để lấy con rắn độc đột biến ra một cách tự nhiên mà vẫn khiến anh tin tưởng.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là không gian của cô tuyệt đối không thể bị bại lộ.
Thời Tri Hành mở cổng sân, nhìn ngôi nhà hai tầng vẫn y như lúc anh rời đi, trong lòng lại dâng lên một cảm giác xa lạ. Anh bất giác nghĩ đến cô em gái nhỏ ngoan ngoãn của mình, không biết con bé ở nhà ngoại có sống vui vẻ không.
Hoa Ly đảo mắt nhìn quanh sân. Ngoài một cái cây lớn ra thì toàn bộ đều là nền xi măng trống trải, chẳng có gì đẹp đẽ.
Thời Tri Hành xách giá treo bình truyền dịch vào nhà, đặt sói con và bé mèo lên ghế sô pha trong phòng khách. Anh cũng không để tâm đến Đại Tuyết vẫn ngoan ngoãn lẽo đẽo theo sau mà bắt đầu dọn dẹp phòng khách một cách ngăn nắp. Dù sao thì cũng đã mấy tháng anh không trở về.
Hoa Ly cũng rất tự giác nằm yên bên cạnh Nhị Tuyết, trông chừng nó truyền dịch, thỉnh thoảng lại kêu lên để nhắc "băng ca ca" thay bình nước biển.
Thời gian còn lại, cô cứ nằm đó quan sát anh thành thục lau bàn, quét nhà, phơi chăn. Trong phút chốc, cô cảm thấy người "băng ca ca" lạnh lùng, xa cách này bỗng trở nên thân thiết hơn vài phần.
"Bang! Bang! Rầm!"
Thời Tri Hành vừa rút kim tiêm cho Nhị Tuyết xong thì ngoài cổng sân đã vang lên tiếng đập cửa dồn dập.
Đại Tuyết, vốn đang nằm yên bên cạnh, nhanh chóng đứng bật dậy, chạy ra cổng rồi khéo léo dùng chân trước gạt chiếc then cài dưới đất lên, mở toang cánh cửa sắt.
Thời Tri Hành xách rác ra đặt ở cửa, lúc này mới nhìn về phía sói con và khẽ nhướng mày. Anh cài then cửa chính là để phòng mấy con sói này chạy lung tung, không ngờ con sói nhỏ này lại thông minh đến vậy!
Ngoài sân, một đám đàn ông cao lớn thấy người mở cửa cho mình là một con sói con thì ai nấy đều không khỏi ngạc nhiên và thích thú.
Diệp Khôn, người đi đầu, cũng không kìm được mà bế bổng sói con lên vuốt ve bộ lông của nó vài cái.
Hoa Ly đứng dậy, nhảy lên vai "băng ca ca", nhìn một đám người ồn ào tiến vào, ai nấy đều tay xách cặp l*иg cơm, còn khiêng theo một thùng sữa bò và một bao thức ăn cho chó.
Trong lòng cô dấy lên một dự cảm không lành. Chẳng lẽ bao thức ăn cho chó kia chính là phần cơm sau này của cô và hai anh em nhà Tuyết sao!
Đám người Diệp Khôn nhanh chóng đặt những món ăn mang từ nhà ăn về lên bàn rồi dọn ra ngay ngắn.
Bạch Hổ dỡ thùng sữa và bao thức ăn xuống, cười hì hì chạy đến trước mặt đội trưởng nói: "Đội trưởng, anh xem được không, đây là thức ăn em xin từ trại huấn luyện chó săn về cho mấy con sói con đấy."
Thời Tri Hành không phụ sự kỳ vọng của cậu, nhìn Bạch Hổ bằng ánh mắt tán thưởng: "Ừm, làm tốt lắm."
Được khen, Bạch Hổ vui vẻ đi vào bếp, tìm ra một cái chậu sắt để đựng thức ăn cho hai con sói.
Đại Tuyết và Nhị Tuyết nhìn hỗn hợp sữa bò và thức ăn viên đặt trước mặt, ban đầu còn chẳng thèm ngó tới, nhưng sau đó cũng không cưỡng lại được mùi thơm, cứ thế cắm đầu ăn ngấu nghiến.
Hoa Ly nhất quyết không chịu ăn thức ăn cho chó, bèn bám dính lấy "băng ca ca", ngoan ngoãn ngồi vào chiếc ghế bên cạnh chờ được đút. Đã lâu lắm rồi cô chưa được ăn một bữa cơm ra hồn.
Thời Tri Hành để ý thấy bé mèo ngoan ngoãn lạ thường, đến cả liếc mắt nhìn phần thức ăn đã chuẩn bị cho nó cũng không thèm, anh đành bất lực đứng dậy, cầm lấy đĩa sữa bò trộn thức ăn viên của nó đổ vào chậu của Đại Tuyết.
Anh vào bếp lần nữa, bưng một đĩa sữa bò khác ra đặt trước mặt bé mèo.