Cả bọn đã ở trong hang đá được ba ngày. Nọc độc trong người Nhị Tuyết tuy đã được giải, nhưng cả người nó cứ ủ rũ, chẳng có chút sức lực nào, thờ ơ với mọi thứ. Phải biết rằng, trước kia Nhị Tuyết chính là một phiên bản Husky trá hình, hoạt bát vô cùng. Mấy ngày nay, cô đã cho Nhị Tuyết ăn không ít quả Xích Anh và nấm tùng nhung đột biến, nhưng tình hình của nó vẫn không hề khá hơn.
Mà cô thì lại chẳng biết chút gì về y thuật, không rõ tiếp theo phải xử lý thế nào, thật khiến người ta lo lắng.
Khi chạy trốn khỏi đám người áo đen, cô đã tính toán cả rồi. Mấy tháng tới, cô sẽ dẫn hai anh em sói rèn luyện trong núi, đợi đến trước khi Linh khí thức tỉnh sẽ quay về quê.
Nhưng giờ Nhị Tuyết lại thành ra thế này. Không thể xác định được là do không giải độc kịp thời khiến nội tạng bị tổn thương, hay là do phản ứng phụ sau khi giải độc. Bất kể là gì, Hoa Ly cũng không muốn dùng thời gian để kiểm chứng. Nhị Tuyết không thể đánh cược nổi, và cô cũng không muốn cược.
Bây giờ, Nhị Tuyết cần được đưa đến một trung tâm cứu trợ động vật để kiểm tra toàn diện, như vậy cô mới có thể yên tâm.
Vì vậy, Hoa Ly một lần nữa sửa lại kế hoạch. Cô định đưa Nhị Tuyết ra khỏi dãy núi này, xem có thể gặp được người tốt bụng nào ở bên ngoài để bám lấy "đùi lớn" hay không.
Làm xong cái cáng đơn giản, Hoa Ly thử kéo thấy không có vấn đề gì, liền bảo Nhị Tuyết leo lên nằm yên, sau đó mới ngậm lấy sợi dây leo phía trước, gọi Đại Tuyết, cùng nhau đi về phía bìa rừng.
Đừng nhìn cô bây giờ thân hình nhỏ bé, sức lực đã có thể so với một con hổ trưởng thành.
Vừa mới leo lên một đỉnh núi, tai Hoa Ly khẽ động, cô cảm giác có thứ gì đó đang đến gần từ phía trước bên trái của chân núi.
Hoa Ly ra hiệu bằng mắt cho Đại Tuyết dừng lại cảnh giới. Cô lao vυ"t đi, chỉ vài ba cú nhảy đã thoăn thoắt leo lên ngọn cây, nhìn xuống chân núi.
Cô thấy năm người đàn ông tay vác súng trường, mặt vẽ vằn vện, mặc đồ tác chiến chuyên dụng đang đi dọc theo con đường nhỏ dưới chân núi. Nhìn thoáng qua là biết đây là một nhóm lính đánh thuê người Hoa.
Đồng hương gặp đồng hương, hai mắt Hoa Ly sáng rực lên. Một cái "đùi lớn" tốt như vậy đang ở ngay trước mắt, không bám lấy thì trời đất không dung.
Cô quyết định rồi, cô sẽ dẫn Đại Tuyết và Nhị Tuyết đi ăn vạ nhóm lính đánh thuê đồng hương này!
Mạch Cổ là một quốc gia lính đánh thuê tương đối đặc thù, độc lập với tất cả các nước khác. Vùng đất này tuy nhỏ nhưng lại nằm ở nơi giao thoa của năm quốc gia, trong đó có đoạn biên giới chung dài nhất với thành Bông Tuyết của Trung Quốc. Đặc biệt, dãy núi Trường Thúy lại kéo dài qua biên giới hai nước, chính vì vậy mà Mạch Cổ có mối quan hệ giao hảo tốt nhất với Trung Quốc. Hơn nữa, 80% lính đánh thuê và thương nhân ở đây đều là người Hoa.
Trong kiếp trước, Hoa Ly đã từng ở trung tâm Mạch Cổ nhiều năm, ấn tượng của cô về những người lính đánh thuê gốc Hoa ở đây rất tốt. Chuyện này đáng để thử một lần.
Nói là làm, Hoa Ly nhanh như sóc tuột xuống khỏi cây, kéo cái cáng chở Nhị Tuyết, thúc giục Đại Tuyết, nhanh chóng đi thẳng xuống núi.
Tới con đường mòn, Hoa Ly thu cái cáng lại, ra hiệu cho Nhị Tuyết giả bộ nằm sắp chết giữa đường, còn mình thì ngồi xổm phía sau, Đại Tuyết thì tùy ý ứng biến ở sau cùng.
Năm người lính đánh thuê càng lúc càng đến gần. Tim Hoa Ly đập thình thịch, có chút hoảng hốt. Trò ăn vạ này cô cũng mới làm lần đầu.
Đại Tuyết và Nhị Tuyết dù không hiểu Hoa Ly định làm gì nhưng vẫn rất nghe lời, bảo sao làm vậy. Khi thấy bóng dáng con người dần hiện ra, cả hai vừa kinh ngạc vừa tức giận, nhe nanh gầm gừ. Chúng không thể quên chính con người đã vây gϊếŧ mẹ mình.
Hoa Ly nhẹ nhàng đè Nhị Tuyết đang muốn giãy giụa dậy, dùng giọng "meo meo" để trấn an hai anh em một cách có chiến thuật: "Đừng cử động! Đừng sợ! Mấy người phía trước sẽ không làm hại chúng ta đâu!"
Dù cô cũng không chắc 100% họ là người tốt, nhưng đã quyết định ăn vạ thì phe ta cứ tỏ ra vô hại trước sẽ tốt hơn. Hơn nữa, nếu tình hình không ổn, cả bọn lại bỏ chạy là được.
Nhưng tình huống đó có lẽ sẽ không xảy ra. Từ lúc biến thành mèo, cô có thể phân biệt chính xác đâu là thiện ý, đâu là ác ý, nhìn một cái là biết ngay. Cô sẽ không nhìn lầm mấy anh lính đánh thuê này.
Sau khi trấn an hai anh em, Hoa Ly rúc vào người Nhị Tuyết. Đợi năm người lính đánh thuê đến gần và dừng lại, cô bắt đầu cất giọng non nớt kêu "meo meo" một cách đáng thương, đôi mắt mèo ngây thơ như đang nói rằng: "Chúng tôi cần cứu trợ".
Nhị Tuyết thấy Tam Bảo, người chị vốn luôn lợi hại, nay lại tỏ ra yếu thế trước những con người nguy hiểm, nó cũng chẳng còn chút sức lực nào, dứt khoát nhắm mắt nằm im. Đại Tuyết thì thu lại móng vuốt sắc nhọn, nằm rạp xuống đất, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào những người phía trước.
Thời Tri Hành đang dẫn đội năm người của mình trở về sau nhiệm vụ. Trên đường đi họ đã gặp không ít thú dữ, nhưng không ngờ bây giờ lại bị ba con thú con chặn đường.
Hai con sói con rõ ràng lúc mới nhìn thấy họ còn đầy cảnh giác và có ý định tấn công, thế mà sau khi con mèo đen nhỏ bằng bàn tay kia kêu "meo meo" vài tiếng, chúng lập tức im lặng. Một con tuy đã thu móng vuốt nhưng vẫn cảnh giác cao độ, con còn lại thì trực tiếp nhắm mắt giả chết.
Thật sự là thú vị.
Thời Tri Hành đầy hứng thú đánh giá chú mèo đen trước mặt. Nó mở to đôi mắt mèo màu lam ngọc tròn xoe, đáng thương vô cùng nhìn về phía anh, giọng kêu non nớt, thỉnh thoảng còn vỗ vỗ vào vết thương trên chân trước của con sói con đang giả chết.