Hoa Ly chọn một cây cổ thụ to khỏe trên bãi đất trống phía trước, trèo lên, đứng trên đỉnh tán cây rồi nhìn về phía vách đá. Chỉ một cái liếc mắt, cô đã khóa chặt mục tiêu: một cây ăn quả trĩu trịt những quả Xích Anh màu đỏ sậm trên đỉnh núi.
Cô cố nén khóe miệng đang cong lên. Không thể mừng quá sớm được, mấy ngày nay tâm trạng cô lên xuống thất thường, đến mức hơi nhạy cảm thái quá. Không tốt, không tốt chút nào.
Điều chỉnh lại cảm xúc, Hoa Ly nhanh chóng xuống cây, đi vòng lêи đỉиɦ núi từ một con dốc thoải ở bên cạnh. Dồn toàn bộ sức lực, cô lao đi như một bóng mờ, dọa cho mấy con thú nhỏ ven đường sợ đến run lẩy bẩy.
Chẳng mấy chốc, Hoa Ly đã ra khỏi rừng cây, dừng lại ở một nơi không xa vách đá. Rễ cây Xích Anh mọc ra từ bên dưới vách đá, bám vào đá mà vươn ra phía trước. Cây không quá cao, nhưng cành lá lại xum xuê, một nửa lơ lửng giữa không trung.
Hoa Ly thấy nhức răng. Cô quên mất mình có chứng sợ độ cao.
Một con chồn lông đỏ lại có vẻ rất phấn khích. Sáng nay nó đang gặm quả Xích Anh trên cây, thầm nghĩ tốt nhất là con sói trắng hung ác kia hôm nay đừng đến cướp quả nữa, không thì nó sẽ cho con sói nếm thử kỹ năng mới của mình. Này thì, có ngay đối tượng để trút giận rồi. Nó liếc nhìn cục bột đen còn chưa cao bằng mình, lại dám mơ tưởng đến quả của nó, hừ, đúng là không biết sống chết.
Hoa Ly thấy lá cây Xích Anh rung động, rồi một con chồn lông đỏ đột nhiên bay ra, nhe răng trợn mắt, lao về phía cô với một tốc độ chậm rì kỳ lạ.
"Bốp!" Hoa Ly giơ vuốt, lập tức đập con chồn lông đỏ choáng váng, rơi xuống đất.
Cô khá ngạc nhiên. Con chồn này lại có màu đỏ. Lúc nó tấn công, đôi mắt đen láy của nó láu lỉnh và linh động, rõ ràng đã có linh trí giống như con sói mẹ. Vì vậy, cô đã nương tay, chỉ đập cho nó bất tỉnh. Động vật có linh tính không dễ gặp, gϊếŧ đi thì thật đáng tiếc.
Không thèm để ý đến con chồn trên mặt đất, Hoa Ly rón rén từng bước, thận trọng tiến về phía vách đá. Khó khăn lắm mới đến được dưới gốc cây, cô không kiềm được mà thò đầu nhìn xuống. Toàn thân cô tê dại, không biết phải dùng sức thế nào nữa. Không được, ba bốn trăm mét chứ ít gì, cao quá, chân cô mềm nhũn cả ra.
Hoa Ly đành phải lùi lại một khoảng an toàn, ngẩng đầu nhìn những quả Xích Anh mà không thể trực tiếp thu cây vào không gian.
Cô quay lại chỗ con chồn, dùng vuốt vỗ vỗ nó vài cái: "Được rồi, đừng giả vờ ngủ nữa, mau dậy đi."
Thấy mí mắt nó khẽ run nhưng vẫn không tỉnh, a, xem ra chỉ có thể tung chiêu cuối.
Hoa Ly duỗi vuốt, vuốt ve bộ lông đỏ của con chồn, tiếc nuối nói: "Vô dụng thật, đến giờ vẫn chưa tỉnh, hay là gϊếŧ quách đi cho rồi, bộ lông này cũng đẹp phết."
Con chồn rùng mình một cái, lập tức mở đôi mắt nhỏ đầy phẫn nộ bắn về phía Hoa Ly. Hoa Ly thuận thế dùng một vuốt ấn đầu nó xuống đất, định bụng ép con chồn lông đỏ này phải đi hái quả cho mình.
Trước mắt cô bỗng hoa lên, con chồn dưới vuốt cô đã biến thành một cành cây khô từ lúc nào. Trò ảo thuật này khiến Hoa Ly bật cười. Nếu không phải cảm giác dưới vuốt không đúng, cô còn tưởng mình đang đè một cành cây thật.
Không ngờ con chồn đỏ này lại có năng lực thiên phú. Dị thú xuất hiện sớm vậy sao? Lòng Hoa Ly hơi trầm xuống, xem ra không thể dễ dàng xem thường những loài thú khác được.
Không chút do dự, cô phóng ra năng lực Cắn Nuốt về phía con chồn đỏ.
Con chồn sợ đến mức xù lông ngay tức khắc, vội vàng giải trừ ảo ảnh, rối rít van xin: "Đại thú tha mạng! Đại thú tha mạng! Hu hu hu, quả Xích Anh tôi xin hiến hết cho đại thú..."
Hoa Ly thu vuốt lại. Con chồn đỏ lập tức cuộn mình thành một cục, đôi mắt đen láy ngấn nước trông vô cùng đáng thương.
Lần này thì Hoa Ly đã hài lòng.
"Được rồi, đi hái hết quả Xích Anh mang tới đây, ta có thể tha cho mi không chết."
Con chồn đỏ dù trong lòng không cam tâm nhưng cũng không dám có ý nghĩ nào khác. Hơi thở mà con mèo đen nhỏ bé kia vừa phóng ra quá kinh khủng, nếu không phải mình xin tha nhanh, sợ rằng đã sớm mất mạng rồi.
Thế là, nó đành phải cần mẫn hái quả từ trên cây Xích Anh xuống, cẩn thận từng li từng tí mang đến bên cạnh Hoa Ly.
Thấy quả Xích Anh nhanh chóng chất thành một ngọn đồi nhỏ, trên cây không còn sót lại một quả nào, Hoa Ly vung vuốt thu hết vào không gian. Không ngờ con chồn này cũng thật thà gớm.
Con chồn đỏ thấy con mèo đen vung vuốt một cái, cả đống quả Xích Anh đã biến mất không còn một tăm hơi, đồng tử nó không khỏi co rút dữ dội. Những giọt nước mắt lúc trước cố kìm nén trong mắt giờ đây cũng tuôn ra không ngừng.
Hoa Ly liếc nhìn con chồn với vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, không một chút chột dạ, cô quay người bỏ đi. Cây ăn quả vẫn còn đó, không hiểu nó buồn bã cái gì.
Con chồn đỏ ngẩn ra một lúc, sau đó mừng như điên chui tọt vào cái hốc dưới vách đá được tạo thành bởi rễ cây Xích Anh. May mà con mèo đen chỉ cần quả. Nó yêu thương ôm chặt lấy viên Xích Tinh Phỉ, đây mới là bảo bối của nó. Vừa rồi, con mèo đen vung tay một cái đã làm cho cả đống quả năng lượng biến mất khiến nó kinh hãi, cứ tưởng bảo bối của mình cũng không giữ được, không ngờ, không ngờ con mèo đen lại cứ thế bỏ đi.
Rời đi rồi, Hoa Ly không hề biết mình vừa bỏ lỡ một món linh bảo có thể giúp Đại Tuyết và Nhị Tuyết khai mở linh trí. Nếu biết, có lẽ cô đã hối hận đến chết.
---
Ba ngày sau.
Trong hang đá dưới vách núi, Hoa Ly đang thoăn thoắt dùng móng vuốt, lấy dây leo bện những cành cây có chất lượng tương đương lại với nhau. Cô định làm một cái cáng có thể kéo đi được.