Chương 1.1: Sống lại làm mèo con

Mí mắt Hoa Ly run lên bần bật. Cô đột ngột mở choàng mắt, l*иg ngực phập phồng dữ dội, hơi thở hổn hển đứt quãng. Con ngươi cô co rút kịch liệt rồi dại ra, vô hồn nhìn lên trần hang tối om.

Mất một lúc lâu cô mới định thần lại được.

Cô chết rồi cơ mà?

Cảm giác kinh hoàng vẫn còn vẹn nguyên trong l*иg ngực. Cô không thể nào quên được cái cảm giác đau điếng tim gan khi tia sét ấy đánh xuyên từ đỉnh đầu xuống đất, dù nó chỉ kéo dài một giây ngắn ngủi.

Lẽ nào cô mạng lớn, không chết nổi? Nhưng nếu thế thì cô phải đang ở bệnh viện chứ? Cái hang động tối tăm này là sao? Cả mấy con sói con đang ngủ say bên cạnh nữa, chúng ở đâu ra vậy?

Hoa Ly chống tay, vừa định ngồi dậy thì đầu đau như có hàng vạn cây kim châm vào, khiến cô ngã vật lại, hai tay ôm chặt lấy đầu.

Vô số mảnh ký ức lạ lẫm chen chúc tràn vào, khiến đầu óc cô đau như muốn nổ tung. Hồi lâu sau, cô mới sắp xếp lại được dòng ký ức hỗn loạn đó.

Cô đã trọng sinh vào thân thể của người khác.

Chủ nhân của ký ức này là một cô gái tên Thời Mạt, người đã trải qua một cuộc đời vai phụ bi thảm từ năm bốn tuổi cho đến khi qua đời ở tuổi mười tám.

Năm bốn tuổi, cha mẹ Thời Mạt cùng qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi. Họ hàng bên ngoại là nhà họ Đường không muốn nhận nuôi của nợ này, nên cô được chú út đem về chăm sóc. Người chú tuy tính tình lạnh nhạt, nhưng đối với cô cháu gái nhỏ lại hết mực dịu dàng, tinh tế.

Thế nhưng, cuộc đời cô bắt đầu tuột dốc không phanh vào năm chín tuổi, khi cô bị Lâm Duẫn Hề, tiểu thư nhà họ Lâm, cướp mất miếng ngọc bội. Đó cũng là khởi đầu cho mọi bất hạnh của cô. Kể từ đó, bất cứ nơi nào có mặt Lâm Duẫn Hề, cô đều sẽ bị người khác phớt lờ, chèn ép, ghét bỏ, thậm chí là bắt nạt một cách vô cớ.

Ký ức của Thời Mạt sau năm mười tuổi bắt đầu trở nên kỳ ảo.

Vào tháng một năm 2045, tức bốn tháng sau ngày Hoa Ly bị sét đánh, Trái Đất liên tục hứng chịu động đất và sóng thần kéo dài suốt một tuần. Sau thảm họa đó, môi trường thay đổi chóng mặt, kỷ nguyên Linh khí thức tỉnh bắt đầu, và những vùng đất thiêng (Phúc địa) bắt đầu xuất hiện trên khắp thế giới.

Biển lớn vì ô nhiễm hạt nhân nghiêm trọng mà biến thành "Tử Vong Hải Vực" đầy chết chóc, sản sinh ra vô số quái thú tàn bạo, khát máu. Không chỉ vậy, nhân loại còn phải đối mặt với các loài động vật tiến hóa thành dị thú và những loài linh thực có sức tấn công đáng gờm.

Vì thế giới biến động, người chú út trong đội lính đánh thuê của mình phải liên tục ra ngoài làm nhiệm vụ, gần như không có thời gian về nhà. Cô bé Thời Mạt bất đắc dĩ phải đến ở nhờ nhà họ Đường. Bề ngoài, nhà họ Đường đối xử với cô rất tốt, nhưng sau lưng lại ngấm ngầm ngược đãi, chèn ép cô.

Năm mười ba tuổi, Thời Mạt bị người của Lâm Duẫn Hề lừa đến chiến trường chống quái thú, suýt chút nữa đã bỏ mạng trong miệng chúng. May mắn là chú út kịp thời đến cứu, nhưng chính anh lại vì vậy mà trọng thương, không qua khỏi.

Người thân duy nhất trên đời cũng đã mất. Cô căm hận bản thân vì đã tin lời xúi giục của nhà họ Đường mà xa lánh chú, để rồi gián tiếp hại chết anh.

Sau lần đó, Thời Mạt mang trong mình bệnh tật, không ai quan tâm. Cô chỉ có thể co ro trong một góc tối, bất lực nhìn kẻ thù ngày càng tỏa sáng rực rỡ trong kỷ nguyên mới, còn bản thân thì chỉ biết chật vật giãy giụa trong bóng tối. Cuối cùng, ở tuổi mười tám, cô bị nhà họ Đường ép khô giá trị lợi dụng cuối cùng, ném ra làm mồi nhử thú dữ.

Đọc đến đây, Hoa Ly hít vào một hơi thật sâu, trong lòng ngập tràn kinh ngạc và xót xa, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài.

Cô thầm nghĩ: "Yên tâm đi, mèo này đã chiếm thân thể của cô, có thù sẽ báo..."

Khoan đã! Hình như có gì đó không đúng!

Giọng nói vừa rồi... tại sao lại là tiếng kêu non nớt của mèo con?

Cô run rẩy đưa tay lên, nhưng thứ đập vào mắt không phải bàn tay con người, mà là một chiếc móng vuốt nhỏ xíu bọc trong lớp lông đen tuyền.

Ảo giác ư? Hoa Ly nhắm chặt mắt rồi lại mở ra. Vẫn là móng vuốt.

Cô giật bắn mình, hoảng hốt bật dậy, cúi đầu nhìn kỹ cơ thể hiện tại của mình. Đen thui, lông xù, sờ vào mềm mịn.

Tê! Đau thật. Hóa ra cô trọng sinh vào một con mèo đen, chứ không phải vào cô gái Thời Mạt kia!

Cô bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Vậy tại sao cô lại có ký ức của Thời Mạt? Một dấu chấm hỏi to đùng hiện lên trong đầu cô.

Cô cố gắng lục lọi lại ký ức một lần nữa. Trái Đất trong ký ức của Thời Mạt chính là thế giới mà cô từng sống. Giữa cô và cô gái ấy cũng chẳng có mối liên hệ nào.

Chờ chút, cái mảnh ký ức mơ hồ ở trong góc kia là gì? Là ký ức gốc của chú mèo đen này ư?

Một chú mèo con yếu ớt ngất xỉu trong rừng, được một con sói trắng tha về hang, xem như con mình mà chăm bẵm. Nó không ăn được thịt sống, sói mẹ liền đi tìm những loại quả cây chứa năng lượng đặc biệt về cho nó, đến hai đứa con ruột cũng không có phần. Tình yêu thương không chút giữ lại của sói mẹ khiến cô cảm động và ấm lòng.

Đáng tiếc, chú mèo con cuối cùng vẫn không qua khỏi, và cô đã chiếm được thân thể này.

Vậy, ký ức của Thời Mạt rốt cuộc là sao? Lẽ nào đó là sự bồi thường của ông trời vì đã đánh chết cô, giúp cô biết trước những biến động của thế giới tương lai?

Nghĩ đến những biến đổi lớn sắp tới, Hoa Ly lắc đầu. Cô đã biến thành mèo rồi, còn chuyện gì là không thể xảy ra nữa chứ?

Tính ra, chỉ còn hơn bốn tháng nữa là đến ngày đó. Cảm giác cấp bách tức thì ập đến.

Cô cúi nhìn thân thể nhỏ bé yếu ớt của mình, e rằng ngay cả mấy con sói con đang ngáy khò khò bên cạnh cũng có thể lấy mạng mình.