“Cậu vừa mới nói gì? Loài mèo ở thế giới này đã tuyệt chủng hàng trăm năm rồi?”
Lê Tích ngồi trên ghế, vén gấu quần lên để lộ ra một bên cổ chân đã sưng đỏ. Nhìn thấy vết thương đáng sợ này, hắn lại tủi thân rơi nước mắt.
Khi ở bên cạnh chủ nhân hắn chưa bao giờ bị thương cả.
“Cậu đừng khóc, là do tôi mạnh tay quá làm cậu bị đau à?”
Trong tay Lâm Du còn đang cầm tuýp thuốc mỡ, một giọt nước mắt trong suốt bỗng rơi xuống mu bàn tay, hắn lập tức ngước mắt lên đối diện với đôi mắt đỏ hoe của Lê Tích.
Kể cả hắn thân là một Omega, nhưng mỗi khi nhìn Lê Tích như vậy hắn đều không thể ngăn được ý muốn bảo vệ, mặc kệ việc Lê Tích là một Beta.
Vừa thấy Lê Tích khóc hắn liền khó chịu, thậm chí cũng muốn khóc theo Lê Tích luôn.
“Lâm Du, điều đó là sự thật sao?”
Lê Tích lại hỏi lại lần nữa, trong tiếng nói mang theo giọng mũi vô cùng mềm mại.
“Đúng vậy.”
Lâm Du ngừng xoa bóp, ngồi xổm bên chân hắn kỳ quái hỏi:
“Lê Bảo này, tôi phát hiện hôm nay cậu cứ là lạ sao ấy. Cậu cứ nói những lời kỳ kỳ quái quái, có phải do quá mệt mỏi hay không? Tôi đi tìm cửa hàng trưởng xin nghỉ cho cậu nhé?”
Thấy Lê Tích vẫn ngơ ngác nhìn cổ chân mình, Lâm Du đành thở dài đặt thuốc mỡ lên chiếc ghế bên cạnh, vỗ vỗ tay đứng dậy.
“Ngồi im đó đừng nhúc nhích nhé, tôi đi tìm cửa hàng trưởng xin nghỉ xong rồi sẽ quay lại xoa thuốc tiếp cho cậu.”
Cánh cửa bị đóng sập lại, tim của Lê Tích cũng giống như bị đóng lại bên trong một hầm băng vậy, vừa nghẹn vừa đắng.
Loài mèo ở thế giới này đã tuyệt chủng, cũng có nghĩa là trên thế giới này không có chủ nhân, sẽ không có ai vừa vuốt ve vừa gọi mình là Lê Bảo nữa.
Nước mắt dâng lên không tài nào ngăn được, Lê Tích bất lực thu chân ngồi cuộn tròn trên ghế, chôn đầu giữa khuỷu tay khóc nức nở.
Lê Bảo rất nhớ chủ nhân.
Nhớ cả bạn mèo nhà hàng xóm.
Rất nhớ...
Tiếng lục lạc vang nhẹ nhàng trộn lẫn trong tiếng bước chân dần dần tới gần, Lê Tích vẫn còn đang vụиɠ ŧяộʍ lau nước mắt không hề phát hiện khác thường.
Hắn mới vừa hít hít mũi, cánh cửa đột nhiên bị mở ra, ánh sáng ấm áp từ bên ngoài chiếu vào trong căn phòng tăm tối.
“Lâm Du, cảm...”
Chữ "ơn" còn chưa nói thành lời, Lê Tích mới vừa ngẩng đầu lên liền ngơ ngẩn. Mặc kệ trên khuôn mặt vẫn còn vương nước mắt, chóp mũi hồng hồng, vừa mới nhìn thấy chủ nhân hắn đã lập tức tủi thân đến mức quên hết tất cả.
“Chủ nhân!!!”
Vừa dứt lời, Lê Tích bĩu môi không quan tâm đến cổ chân vẫn còn đang sưng đỏ, vừa khóc lóc vừa chạy tới, nhào vào trong lòng ngực rộng lớn ấm áp trước mặt, ôm lấy cổ hắn, cọ đầu vào một bên bả vai:
“Chủ nhân!!! Cuối cùng anh cũng đến đón Lê Bảo!”