Chương 4

Thật ra bóng dáng mà Lê Tích nhớ thương kia thực ra không hề biến mất, ngược lại còn cùng đi về hướng quán cafe mèo. Tiếng gõ cửa lễ phép vang lên, ngay lập tức cửa hàng trưởng Trình Lạc với quả đầu sư tử đặc trưng xuất hiện ở cửa.

“Tôi nói này lão Thương, cậu có bị trúng tà không đấy?”

Trình Lạc vừa ngáp vừa dẫn theo Thương Túc Huyền đi vào phòng làm việc của mình.

“Tôi muốn tìm một con mèo.”

Hai tay Thương Túc Huyền giao nhau tùy ý đặt trên đầu gối, bộ dạng vô cùng tự phụ.

Nhưng ai có thể nghĩ đến, vị gia chủ oai phong một cõi của nhà họ Thương này, lại chỉ bởi vì một cảnh trong mơ không rõ tối hôm qua mà buồn bã mất mát suốt cả một ngày.

Thậm chí còn chuyên môn tìm đến quán cafe mèo mà bạn tốt mới mở để tìm kiếm sự trợ giúp.

“À...”

Trình Lạc nghi hoặc gãi gãi đầu, nói:

“Cậu nói tỉ mỉ xem cậu muốn tìm một chú mèo như thế nào? Béo, gầy, cao, thấp, xấu, đẹp?”

“Một con mèo toàn thân trắng như tuyết.”

Trình Lạc mở to hai mắt, ngơ ngẩn nhìn bạn tốt vẫn đang ung dung ngồi trước mặt:

“Không phải đâu lão Thương, gần đây cậu đã bận đến mức ảnh hưởng đến cả nhận thức luôn rồi à? Cậu đừng nói với tôi cậu đã quên mất là loài mèo đã tuyệt chủng cách đây cả trăm năm rồi nhé? Con mèo trong giấc mơ đó của cậu làm sao mà tìm thấy trong hiện thực được.”

Không tồn tại ư?

Nhưng Thương Túc Huyền vẫn còn nhớ rõ ràng trong giấc mơ tối hôm qua, đó là một con mèo con có bộ lông tuyết trắng xõa tung với vẻ mặt ngây thơ, nó thoải mái nằm trong lòng ngực mình, thi thoảng lại phát ra những thanh âm grừ grừ nhè nhẹ.

Bộ dáng đó vô cùng chân thật, Thương Túc Huyền nhớ lại khi mình duỗi tay sờ sờ lên bộ lông tuyết trắng, mèo con còn vươn đầu lưỡi liếʍ lòng bàn tay hắn, cảm giác ướt dầm dề ấy đến giờ giống như vẫn còn lưu lại trong lòng bàn tay.

Nhưng mà cảnh trong mơ cũng chỉ có thể là cảnh trong mơ.

“Tôi biết rồi.”

Thương Túc Huyền đứng lên, cùng lúc đó là tin tức tố của Alpha cấp S che trời lấp đất lan tỏa trong phòng.

Trình Lạc bóp mũi xua tay:

“Lão Thương này, thời kỳ mẫn cảm của cậu có phải sắp tới rồi không? Nếu không cậu đi dạo một lượt trong quán cafe mèo của tôi xem, biết đâu lại chọn được một người hợp ý? Còn hơn là chờ ba cậu nhét một tên Omega không biết ở đâu vào.

Thương Túc Huyền cũng đã nhận ra tình huống thân thể khác thường của mình. Nhưng rõ ràng thời kỳ mẫn cảm của hắn không phải thời gian này, chỉ có điều kể từ sau khi hắn nằm mơ thấy giấc mơ hoang đường kia, tin tức tố liền bắt đầu hỗn loạn.

“Không...”

Lời cự tuyệt vừa mới nói ra một nửa, Thương Túc Huyền cũng không hiểu sao chính mình lại đột nhiên thay đổi ý tưởng.

Hắn rũ mắt chuyển động chiếc nhẫn trên tay, ánh mắt nặng nề.

“Cũng được.”

***