Lời ba Lê chưa nói hết đã bị chen ngang, cánh cửa phía sau lưng Lê Tích bị đẩy ra từ bên ngoài, bác quản gia thở hổn hển bước vào.
“Hắn nói hắn tên là Lâm Du, là bạn của cậu, nói là quán cafe mèo có khách quý đến.”
Lê Tích ôm chặt thú bông trong lòng ngực, không để ý đến mọi người xung quanh, vội vàng đi theo bác quản gia đi ra ngoài.
“Lê Tích, buổi tối con có về nhà không?”
Về nhà?
Bên trong đôi mắt hạnh nhân ngây thơ trong suốt của Lê Tích hiện lên vẻ mờ mịt.
Nhà không phải là một từ xa lạ đối với hắn, nhưng trong thế giới của Lê Tích, nhà hắn chỉ có hai người.
Một người là Lê Bảo, còn một người là Túc Túc.
***
“Lê Bảo! Bên này, bên này!”
Vừa bước ra tới cổng, Lê Tích liền nhìn thấy Lâm Du cũng đang mặc trang phục người hầu nam vui vẻ vẫy tay với hắn, vẻ mặt muốn nói gì đó nhưng lại không dám nói.
“Những người đó... là người nhà của cậu à?”
Trong giọng nói của Lâm Du có chút cẩn thận, vừa hỏi vừa nhìn về phía thân ảnh mấy người đang đứng ở trước cánh cửa lớn phía xa.
Lê Tích lắc lắc đầu, ngữ khí nhàn nhạt:
“Không phải.”
“Tôi chỉ có một người thân, nhưng tôi tìm không thấy anh ấy.”
Tai mèo mô phỏng trên đầu phối hợp với tâm trạng nặng nề của Lê Tích cũng cụp xuống, hắn bĩu môi, hốc mắt lại ửng đỏ.
“Vậy sao? Không có việc gì đâu Lê Bảo, tôi sẽ giúp cậu hỏi thăm cửa hàng trưởng xem có cách nào có thể giúp đỡ cậu tìm kiếm người nhà bị thất lạc hay không.”
Lâm Du theo thói quen bật thốt lên cách xưng hô quen thuộc thường ngày, giơ tay định ôm lấy bờ vai hắn.
Nhưng không ngờ người trong lòng ngực lại bỗng dưng cứng đờ, ánh mắt ngơ ngẩn nhìn theo một bóng dáng vừa xuất hiện thoáng qua cách đó không xa.
Bóng dáng kia...
Quá quen thuộc.
Mặc dù biết rõ chủ nhân không thể nào xuất hiện ở thế giới này được, Lê Tích vẫn thuận theo bản năng nhấc chân, vùng thoát khỏi cánh tay của Lâm Du.
Nhưng không ngờ lại bị trượt chân, lảo đảo ngã soài ra mặt đất. Tối hôm qua có mưa nhỏ, mặt đất vẫn còn hơi ướŧ áŧ, bùn đất lẫn hơi nước bám lên bộ trang phục người hầu của Lê Tích, nhìn hắn vừa chật vật vừa đáng thương.
Người kia đã biến mất, Lê Tích cắn môi nghẹn nước mắt buồn bã thở dài.
Cảm giác đau lòng giống như thủy triều trong nháy mắt thổi quét toàn thân, Lê Tích giống như một con rối gỗ bị giật dây, tứ chi cứng đờ vịn vào cánh tay Lâm Du, thuận theo hắn dẫn dắt chậm chạm đi về phía quán cafe mèo.
***