Những lời này giống như tiếng sấm, trong khoảnh khắc, toàn bộ yến hội rộn ràng náo nhiệt bỗng yên tĩnh không một tiếng động. Lê Tích an tĩnh ôm mèo Chinchilla trong lòng ngực, tinh xảo nhưng cũng mong manh giống như một con búp bê sứ.
Khinh miệt, châm chọc, khinh thường, chán ghét.
Không biết bao nhiêu ánh mắt như vậy dừng lại ở trên người Lê Tích làm hắn không biết phải làm sao.
“Hôm nay vị kia nhà họ Thương sẽ không có hứng thú đến đây để gặp đứa con trai quý báu này của anh đâu, huống chi... còn có bao nhiêu là Omega chất lượng tốt đang chờ đợi hắn lựa chọn.”
Người đàn ông lắc lư ly rượu vang đỏ trên tay, vừa nói vừa xoay một vòng quanh Lê Tích, dùng ánh mắt trần trụi không một chút ngụy trang đánh giá hắn một lượt từ trên xuống dưới.
Đôi tay nắm thú bông mèo Chinchilla run rẩy, Lê Tích ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc bủa vây bốn phía.
Mùi vị này chính là một trong những thứ mà hắn ghét nhất.
Mà chủ nhân thì chưa bao giờ để những đồ vật mà chán ghét xuất hiện ở xung quanh.
Cái tên xấu xa này... sao hắn dám!
“Tôi gọi điện thoại cho Thương tiên sinh hỏi một chút.”
Ba Lê nghe thấy người kia nói như vậy, sắc mặt không vui lấy điện thoại ra.
Một lát sau, một giọng nam trầm thấp vang lên:
“Lê tiên sinh.”
Cho dù đối phương không xuất hiện, nhưng chỉ cần thanh âm này vừa vang lên, tất cả mọi người nghe thấy nó đều giống như bị một thứ gì đó ngăn chặn cổ họng vậy, trong phút chốc không thể hô hấp.
Vị Alpha cấp S kia của nhà họ Thương thật sự rất mạnh.
Chỉ có duy nhất một mình Lê Tích là còn rảnh rang cảm thấy thanh âm của người kia cực kỳ quen tai.
Giọng nói kia quả thật rất giống giọng nói của chủ nhân, Túc Túc.
Nhưng ngay sau đó Lê Tích lại lắc lắc đầu tự mình phủ định. Trong ánh mắt đựng đầy cô đơn.
Túc Túc chắc chắn đang đi tìm mình đến mức phát điên rồi...
Ba Lê dừng một chút, hít một hơi thật sâu sau đó mới cẩn thận mở miệng:
“Thương tiên sinh, lần trước có nói qua với ngài, con trai tôi đã trở lại, cho nên, nếu không ngài...”
“Xin lỗi Lê tiên sinh, bây giờ tôi còn có việc quan trọng, hôm nay không thể gặp mặt.”
Ba Lê xấu hổ cười:
“Không sao, không sao, vậy ngài tiếp tục công việc đi, chúng ta hẹn hôm khác.”
Điện thoại vừa ngắt, ba Lê vừa định giải thích với Lê Tích mọi chuyện, lại không ngờ Lê Tích chỉ nhẹ nhàng lui về phía sau một bước, ngẩng đầu hỏi:
“Hắn... là ai?”
“Hắn là Thương...”
“Cậu chủ nhỏ! Bên ngoài cổng có người đang tìm cậu, nói là có chuyện rất gấp.”