Chương 32

Cơn mưa xiêu vẹo, cả đại sảnh chìm trong yên lặng, tất cả mọi người đều bị chấn động hồi lâu vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh.

Thế này thì phải đối phó làm sao?

So với quái vật khổng lồ ngoài cửa sổ, thì mọi thể tinh thần của Alpha tinh nhuệ nhất cũng chỉ nhỏ bé như một hạt cát trên đại dương, như một con kiến, chứ nói gì đến đi chế ngự, đi trị liệu.

Tất cả mọi người bấy giờ mới đột nhiên nhận thức được rõ ràng rằng: Cái gì gọi là siêu việt vượt ngoài sức tưởng tượng nhân loại.

Trần Sinh đứng ở đại sảnh trầm mặc một hồi lâu, anh dời mắt, vội vã dấn thân vào trong màn mưa mênh mang.

Trần Sinh muốn đi tìm một người.

Trong khoảng thời gian này, Trần Sinh đã điều tra đâu ra đó thân phận và bối cảnh của Thư Đường, nhưng vẫn chậm chạp không có động thái gì.

Công Huân ngoại hiệu vũ khí hạt nhân hình người, trước đó vốn đã là lợi thế quan trọng nhất của Liên Bang để uy hiếp các nhân loại khác, là uy danh vô cùng đáng sợ trong tám căn cứ lớn. Nhưng mười năm qua đi, kẻ không muốn Công Huân tỉnh lại cũng có cả tá.

Trò khôi hài hôm nay đã chứng minh những kiêng kị của Trần Sinh không phải là tin đồn vô căn cứ—-

Trần Sinh không dám để lộ tính đặc thù của Thư Đường, bởi vì rất có thể biến số vừa xuất hiện sẽ bị bóp chết.

Nhưng hiện tại đã là đường cùng.

Anh chỉ có thể đánh một ván cược với hy vọng xa vời.

🐱

🐬

Trong tiếng mưa to, một bóng đen cao lớn chậm chạp và cứng nhắc hành tẩu trong thế giới hắc ám.

Mái tóc dài nhỏ nước tí tách, như một quái vật hành tẩu trong đêm mưa.

Những nơi nó đi qua đều để lại những tiếng thét ‘quái vật! Quái vật!’ chói tai, còn có những ánh nhìn sợ hãi, và đám người hỗn loạn ồn ào.

Người cá không biết những từ tối nghĩa, không hiểu được những âm thanh họ phát ra, âm sóng điện hỗn loạn, tiếng bước chân ồn ào, tiếng thét chói tai điên cuồng đầy hoảng sợ mạnh mẽ tiến vào màng tai ‘hắn’, ồn ào loạn cào cào.

Người cá mất đi tất cả mọi ký ức không hiểu bất cứ câu nói nào từ miệng bọn họ, ‘hắn’ phân không được đâu bạn đâu thù, cái gì tốt cái gì xấu, tất cả những gì thuộc về thế giới bên ngoài đều có vẻ xa lạ và tràn ngập thù địch.

Sắc bén và đau đớn, xa lạ và hỗn loạn, tất cả kề kề bên cạnh đều gây nên bạo loạn lực tinh thần của thú dữ làm nó không thể khống chế được dục vọng hủy diệt khó chịu.

Thần kinh đau đến kịch liệt kích thích người cá nổi cả gân xanh, vây cá sau tai dựng lên thành một hung khí khủng bố, hai mắt tối om như vực sâu không đáy, sắc bén và ồn ào đau đớn, khiến người cá trở nên nôn nóng không thôi.

Nhưng ‘hắn’ vẫn còn một chút tỉnh táo, nhớ rõ rằng ‘hắn’ phải đi tìm Thư Đường.

Mọi nơi quái vật đi qua đều là tiếng thét chói tai và bước chạy tán loạn, tiếng cảnh báo phòng không vang to giữa trời, ‘hắn’ siết chặt lấy chiếc ô màu lam che mưa, siết kỹ lấy mục tiêu của chính mình.

Thế nhưng ‘hắn’ tìm lâu thật lâu, đi đến Ký túc xá của Thư Đường, đi đến khoa cấp cứu.

Đều rỗng tuếch, đám người dưới lầu chạy tán loạn—-

Cô cũng bị dọa chạy ư?

Thần kinh đau kịch liệt, vô số tiếng thét ‘quái vật’, ‘quái vật’ và ánh mắt hoảng sợ, người cá phẫn nộ khó hiểu, hai mắt đen láy tìm kiếm trong đám người, vây cá sau tai như một lưỡi dao lam bén nhọn.

Nhưng, không có, ở đâu cũng không có cả.

Mãi đến khi tiếng chuông cảnh báo phòng không ngừng lại, mọi người đã rút lui cả rồi, toàn bộ viện điều dưỡng chìm trong sự trống trải tĩnh mịch.

Tiếng mưa rơi tí tách, ‘hắn’ như môt pho tượng bị vứt bỏ, cả người đang nhõ nước.

Cuối cùng, không biết bao lâu sau, hai mắt đen nhánh của người cá giật giật.

‘Hắn’ chậm chạp cúi đầu.

Tầm mắt đột nhiên trì trệ.

Cây ô màu lam trên tay trông chẳng xứng đôi với hình thể của ‘hắn’, vẫn luôn được người cá siết chặt trong tay.

— Bấy giờ, trên mặt ô nhiều thêm một lỗ đạn.

‘Quà’ cô tặng, hư mất rồi.