Chương 30

Nhưng mà Thư Đường đi được nửa đường, đột nhiên một tiếng cảnh báo phòng không chói tai vang lên rạch ngang bầu trời đêm an tĩnh, vang vọng cả viện điều dưỡng.

Máy truyền tin của Thư Đường vang lên, Tô Nhân gửi tin nhắn đến cho cô: Về mau!

Ban đêm vốn yên tĩnh bỗng trở nên hỗn loạn vì tiếng còi cảnh báo giằng co suốt mười lăm phút, cả viện điều dưỡng dường như đều bị đánh thức, đèn đuốc lập tức sáng trưng, kẻ đến người đi.

Tất cả nhân viên trực ca đêm hay đang ngủ đều về đến tòa nhà, vội vã thu dọn đồ đạc. Trên mặt đất vương vãi các trang giấy tài liệu chưa có người dọn, còn có những chuyên gia trị liệu vội vã nâng cáng đưa người bệnh đi ra ngoài.

Tô Nhân đến cửa vừa thấy Thư Đường liền lôi kéo cô đi đến phòng trực ban:

“Mau dọn đồ đi, chúng ta cần phải rời khỏi nơi này!”

Thư Đường mau chóng thu dọn mọi thứ theo Tô Nhân chen vào trong nhóm thực tập sinh mà quản lý Chu đang dẫn dắt, vội vã đi ra ngoài.

Thư Đường hỏi: “Rốt cuộc thì sao lại thế?”

Tô Nhân hạ giọng đáp: “Là vùng cấm có biến.”

Là một thực tập sinh đứng dưới chót của chuỗi thức ăn, Thư Đường căn bản chưa từng nghe đến từ này: vùng cấm là cái gì? Cái gì là vùng cấm?

Đều là thuộc phái ‘thực tập sinh không phải người’, Tô Nhân cũng chỉ vừa mới biết được cách đây không lâu.

Hai người đuổi theo đuôi đám người, Tô Nhân lặng lẽ kề tai cô nói nhỏ:

“Viện điều dưỡng của chúng ta vốn là một cái ngục giam, hay còn được gọi là ngục giam Hải Giác. Sau này bên ngoài ngục giam dần dần xây dựng nên viện điều dưỡng, ngục giam liền biến thành vùng cấm.”

“Lân cận bờ biển này cấm cá là bởi vì vùng cấm đã bao trọn đường bờ biển quanh đấy rồi. Đã thế, vùng cấm to lớn như vậy nhưng chỉ dùng để nhốt một người.”

Thư Đường: Sao nghe quen quen thế nhỉ?

Quản lý Chu đằng trước la to: “Hai người các cô! Đã rút quân còn không lo chạy mau đi! Lề mà lề mề cái gì?”

Hai người lập tức im miệng, bò lên xe tải chen chúc trong một đám Alpha.

Tô Nhân hạ giọng: “Tôi nghe nói ra vào vùng cấm đều phải mặc đồ phòng hộ, còn phải ký giấy sinh tử, trước đó căn cứ Nam Đảo báo hỏng một con thuyền quân dụng thăm dò, là con thuyền đã đi vào vùng cấm đấy!”

Tô Nhân: “Bạo loạn lực tinh thần cấp độ này, tôi còn không dám tưởng tượng đến nữa là.”

Tô Nhân hãy còn sợ hãi trong lòng: “Khó trách vừa có biến là cả bệnh viện chúng ta đều phải rút quân!”

Thư Đường khiếp sợ: “Trời ơi, thiệt đáng sợ!”

Này đại khái có lẽ là lần tiếp cận chân tướng gần nhất mà bia đỡ đạn-hoàn toàn không biết gì-Thư Đường có, dù sao thì cốt truyện cũng rất quen thuộc, hệt như bản thân đã tự mình trải qua cái cảnh tượng này rồi, nên rất dễ liên tưởng đến trải nghiệm ngày đó.

Nhưng bia đỡ đạn sở dĩ là bia đỡ đạn là nhờ vào thần kinh thô, tâm lý thô của cô mà thành, bia đỡ đạn Thư Đường chỉ là khá kinh ngạc với cột truyện quen thuộc này, trong lòng cô, hết thảy những thứ đáng sợ này thì có quan hệ gì với bầu không khí vô cùng ‘hòa hợp’ của cái ngày đi xem mắt đâu? Càng không có quan hệ gì với cô, cô chỉ là trâu bò qua đường thôi!

Nghe đến đủ loại truyền thuyết khủng bố của vùng cấm, Thư Đường vừa nói đáng sợ quá đáng sợ ghê, vừa ghé vào sát cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Đèn đuốc sáng trưng, giữa sự hỗn loạn khi rút lui, Thư Đường vẫn mãi không thể nhìn thấy thân ảnh cao lớn kia.

Tiếng mưa ngày một lớn, bầu không khí ầm ĩ chung quanh ngày một loạn lạc.

Thư Đường cúi đầu mới nhận ra trong tay mình vẫn đang cầm túi mua hàng mà ngày mai cô chuẩn bị đem đến khu 01.

— Nhưng cô lại chẳng biết mọi người sẽ định di tán đến nơi nào, cũng không biết sau khi rút quân thì còn có thể tìm được hoa hồng nhỏ nữa hay không.

Tất cả mọi người ở viện điều dưỡng đều là Alpha đã được huấn luyện, thậm chí ngay cả thực tập sinh lúc nhận việc cũng phải tiến hành một khóa huấn luyện, vậy nên khi rút quân đều rất trật tự.

Các nhóm bệnh nhân đi cùng với chuyên gia trị liệu riêng của họ, còn các tiền bối thì đang kiểm tra lại chính bệnh nhân của mình.

Nhóm thực tập sinh ăn không ngồi rồi đang châu đầu ghé tai nhau về truyền thuyết vùng cấm, chen chúc trong đó là Thư Đường ngây ngốc bỗng nhớ ra một chuyện:

Cuốn sổ bệnh của hoa hồng nhỏ màu xanh trống không—điều này đồng nghĩa với việc ‘hắn’ không có chuyên gia trị liệu riêng.

Vậy sẽ có người đến khu 01 đón ‘hắn’ rút lui chứ?

Toàn khu 01 chỉ có mỗi mình hoa hồng nhỏ, nhỡ đâu lúc mọi người bỏ chạy lại quên mất khu 01 thì phải làm sao bây giờ? Nói gì đi nữa bên trong khu 01 thậm chí còn không có điện.

Nhóm thực tập sinh bên cạnh cứ mãi nói vùng cấm dọa người biết bao nhiêu, nào là vũ khí hạt nhân hình người, nào là sức phá hủy còn mạnh hơn Vật Ô Nhiễm, Thư Đường lập tức đứng ngồi không yên.

Cô vừa nghĩ: Trời ạ, thế thì đáng sợ quá.

Vừa quay đầu nói nhỏ với Tô Nhân:

“Cậu còn nhớ đối tượng kết duyên với tôi chứ? Tính cách anh ta hướng nội lắm, lại không thích nói chuyện, lá gan thì nhỏ, nhỡ đâu bị bỏ lại thì phải làm sao?”

“Tôi đi xem thử anh ta, xác nhận anh ta lên xe được là quay lại ngay.”

Tô Nhân biết đối tượng kết duyên của Thư Đường ở khu 10, hai khu cùng lắm chỉ cách nhau hai chiếc xe, thế là cũng không ngăn cản cô, chỉ bảo cô đi nhanh về nhanh.

Thư Đường đi xuống xe tải, bung ô lên, vội vã bước vào màn mưa.