“Nếu thật sự Hạ Chấn Linh có ý gì đó, để Giai Nguyên giả làm Lâm Túc, chỉ cần ba câu dăm lời đã dễ dàng mê hoặc hắn ta, thuận tiện còn có thể bám vào Hiệp hội Giám sát...”
Khương Nhã Cận càng nghĩ càng thấy đúng, bà ta kích động thốt lên: “Chẳng trách người ta nói Giai Nguyên là phúc tinh của Tề gia chúng ta!”
Thần sắc của Tề Trang từ chỗ ban đầu khó tin, đến sau đó dao động, cuối cùng lại thực sự rơi vào trầm tư...
Một khi ý niệm đã nảy mầm thì sẽ sinh ra vô số lý do để nó lớn lên.
Trong thư phòng im lặng một lúc lâu.
Cuối cùng Tề Trang thở ra một hơi, hai tay siết chặt vào nhau, ánh mắt ông ta tối tăm mơ hồ: “Đúng... Giai Nguyên chính là phúc tinh của nhà họ Tề, nhất định có thể xoay chuyển càn khôn, hóa dữ thành lành.”
Ông ta vừa nói vừa cầm điện thoại liên lạc: “Trước tiên hãy tìm cách để Hạ Chấn Linh rời đi, những chuyện sau này đợi thay đổi xong hãy nói.”
Khương Nhã Cận rốt cuộc cũng yên tâm, bà ta lộ ra một nụ cười.
Ở phòng khách dưới lầu.
Lâm Túc vẫn chưa biết vợ chồng nhà họ Tề đang mưu tính một vở kịch thế nào. Ít nhất lúc này, anh vẫn ngồi ngay ngắn đối diện Hạ Chấn Linh.
Khuy áo cài đến tận cổ, khi nâng chén trà lên, cổ tay trắng nõn lộ ra ngoài tay áo.
Hạ Chấn Linh im lặng mấy giây, y nhìn anh rồi hỏi: “Cậu sao còn chưa về phòng?”
Lâm Túc lắc đầu: “Cả buổi chiều đóng cửa che rèm, đến lúc kéo rèm ra tôi lập tức về, người khác sẽ nghĩ thế nào? Tôi là vì thanh danh của anh đấy.”
“...”
Hạ Chấn Linh bình thản nói: “Thật khó cho cậu, vậy mà còn có thể để tâm đến thanh danh của tôi.”
Capreolus cũng nhỏ giọng: [Không ngờ Hạ Chấn Linh còn có thanh danh...]
Lâm Túc chặn nó lại, anh khẽ chuyển đề tài:
[Trong hai ngày tới, nhà họ Tề chắc sẽ tìm cách để anh rời đi. Tôi cũng sẽ rời nhà họ Tề.]
Anh ngừng lại một chút: “Dẫn theo Đại Lang của chúng ta.”
Hạ Chấn Linh bỏ qua câu cuối: “Cậu đã tìm được chỗ ở chưa?”
“Nhà một người bạn.”
Khi thấy y nhướng mày, Lâm Túc bổ sung: “Rất an toàn.”
Anh vừa nói vừa viết cho y một địa chỉ: “Có việc thì nhắn cho tôi. Anh yên tâm, lần này tôi sẽ không còn... phóng túng nữa.”
Hạ Chấn Linh nhìn anh thật sâu: “Tôi lại tin cậu rồi.”
Lâm Túc ở lại một lúc mới về phòng mình.
Vì Hạ Chấn Linh chưa đi, nên nhà họ Tề sẽ chưa dám ra tay hạ sát anh. Cho nên đến tối, anh ăn uống no đủ thì chuẩn bị ra ngoài.
Capreolus hỏi: [Cậu định đi đâu?]
Lâm Túc đáp: [Tao đi thực hiện lời hứa của tao.]
Capreolus nghi hoặc: [?] [Sao tôi lại không biết cậu khi nào hứa cái gì, với ai?]
Lâm Túc bình thản đi lên lầu: [Tao chẳng phải đã nói rồi sao, lúc nào rảnh sẽ đi thăm nó sao? Giờ tao rảnh rồi.]
Capreolus: [...]
Ngoài cửa phòng trên tầng 3, có một nhóm người hầu đang chờ.
Khi Lâm Túc đi tới cửa thì quả nhiên bị chặn lại. Anh lên tiếng: “Tôi đến thăm cậu chủ nhỏ.”
Sắc mặt người hầu co giật, đang định từ chối thì bên trong vang lên giọng Tề Giai Nguyên:
“Để anh ấy vào đi, các người lui ra.”
Người hầu dừng lại vài giây, rồi cúi đầu lui về phía xa.
Cửa mở ra, bên trong là người đang nằm trên giường.
Chiếc giường trắng muốt mềm mại, trên đó là một gương mặt non nớt như búp bê. Cảnh tượng tương tự mới đêm trước anh đã thấy qua.
Điểm khác biệt là, một lần ở căn gác nhỏ chật chội, lần này lại ở phòng ngủ rộng rãi sáng sủa, xung quanh có chuông gọi, thiết bị cấp cứu, bùa hộ thân, pháp khí an thần đầy đủ.
Lâm Túc khép cửa, đi tới trước giường của Tề Giai Nguyên.
Hai người một đứng một nằm nhìn nhau một lúc, cuối cùng Tề Giai Nguyên mở miệng trước: “Anh Lâm Túc.”
Lâm Túc nói: “Xem ra cậu rất thích gọi anh.”
Anh nhìn anh ta: “Nhưng người mà cậu nên gọi là anh, hình như không phải tôi.”
Sắc mặt Tề Giai Nguyên không hề thay đổi, anh ta vẫn giữ nụ cười ngây thơ: “Quả nhiên anh đều biết cả.”
Lâm Túc thản nhiên đáp: “Cậu cũng vậy thôi.”
Cố ý gọi anh là “anh”, chính là để dẫn anh mở miệng.
Tề Giai Nguyên nói: “Anh biết bao nhiêu rồi, đã gặp hắn chưa?”
“Hắn” chỉ ai thì khỏi cần nói cũng rõ.
Lâm Túc không trả lời, anh chỉ liếc anh ta một cái: “Thế còn cậu?”
Tề Giai Nguyên cũng không trả lời, cười nói: “Cha mẹ hình như không coi anh là chuyện lớn, nhưng trực giác của tôi lại nhắc tôi phải chú ý tới anh. Trực giác của tôi xưa nay rất chuẩn, từ nhỏ tới lớn đã giúp tôi không ít chuyện.”
Ví như trực giác bảo anh ta phải học cách tỏ ra yếu đuối, trực giác bảo anh ta đi lấy lòng cha mẹ, trực giác bảo anh ta mỗi lần ở cạnh anh trai thì cố ý làm mình bị thương.
Quả nhiên, cha mẹ càng tin chắc rằng anh trai sẽ mang đến tai họa.
Lâm Túc im lặng mấy giây, bình tĩnh nhìn anh ta, nói: "Cậu vẫn luôn biết."
Anh ta biết chính mình mới là kẻ vốn dĩ không nên tồn tại.
"Đúng vậy, tôi lại không giống... ai da.” Tề Giai Nguyên che miệng: "Bọn họ ngốc như thế."
Con người sinh ra vốn dễ đồng tình với kẻ yếu.
Vợ chồng Tề Trang đã định sẵn sai đối tượng, sau đó lại bị Tề Giai Nguyên dẫn dắt mà tin tưởng không nghi ngờ.