Chương 36

[Đầu tiên là đoạt mệnh, sau đó là đổi hồn.]

[Đợi người chết rồi, đặt xác nằm xuống, từ gan bàn chân đóng đinh thi dầu vào, dùng kính Âm Dương chiếu một cái, hồn phách đoạt được sẽ từ miệng người chết phun ra, nuốt lá bùa vào. Sau một khắc tỉnh lại, hồn trong thân thể đã bị thay đổi.]

[Trong đó, đinh thi dầu cần phải luyện chế suốt 3 năm.]

Lâm Túc nói: "Cũng có nghĩa là, bọn họ ít nhất từ 3 năm trước đã bắt đầu lựa chọn thân thể rồi."

Capreolus nghe xong thì lạnh cả sống lưng, nó áp chặt vào mặt Lâm Túc: [Đừng để bọn họ chạm vào cậu, tôi cos cậu đi!]

Lâm Túc im lặng: "..."

Anh nhấc nó xuống, bóp bóp nó rồi nói: [Không cần mày cos tao, mấy ngày nữa chúng ta sẽ đi chỗ khác ở.]

Nếu không có gì bất ngờ thì nhà họ Tề muốn ra tay với anh, chắc chắn sẽ tìm cách tách Hạ Chấn Linh ra trước. Cũng có nghĩa là vài ngày nữa, Hạ Chấn Linh cũng sẽ không ở nhà họ Tề.

Capreolus thò đầu ra hỏi: [Đi đâu?]

Lâm Túc trả lời: [Đi nhà một người bạn.]

Lâm Túc vừa nói vừa gửi một tin nhắn cho Hạ Chấn Linh báo hành tung, tiện thể nhờ y có việc thì gọi anh. Sau khi gửi xong, anh cất điện thoại: [Đi thôi, trước tiên đi chào hỏi đã.]

Thành Lịch là một thành phố bán khai thác.

Trong thành có nhiều di tích, vẫn còn giữ lại một số công trình cũ.

Trong một khách điếm yên tĩnh, cửa sổ gỗ khép hờ, những sợi sáng mỏng manh chiếu vào trong phòng. Trên bàn, đầu giường, đâu đâu cũng có những chồng bùa chú.

Một bóng người mặc áo vải thô, đang cầm bút vẽ gì đó.

Cửa "kẽo kẹt" vang lên một tiếng.

Lâm Túc đẩy cửa đi vào: "Lão Tiết!"

Bàn tay đang cầm bút run lên, một tờ bùa vẽ dở bị bỏ phí.

Tiết Trí Bạch vội quay đầu lại. Khi nhìn rõ người đến, ông há to miệng kinh ngạc:

"Hả... tôi vẽ ra ảo ảnh thành phố lớn trên mặt biển rồi sao?"

Sao lại nhìn thấy bạn đến từ phương xa... từ mười mấy năm trước mà đến...

Lâm Túc dừng lại: "Ông cho rằng ông là Thái Dương công công sao?"

Tiết Trí Bạch chợt bừng tỉnh, ông tỉnh táo lại.

10 phút sau.

Cửa sổ mở toang, trong phòng sáng sủa. Cái bàn bừa bộn được dọn gọn, hai tách trà được đặt trên bàn.

Lâm Túc bắt chéo chân, nhàn nhã nhấp trà.

Tiết Trí Bạch phía đối diện cầm chén trà, trong mắt ông đầy cảm khái: "Tuy rằng trước đây đã thấy cậu không thay đổi dung mạo, nhưng không ngờ hơn 10 năm rồi, cậu vẫn..."

Lâm Túc nói: "Từ trước đến nay thiếu niên đó, không hề thay đổi chút nào. Ực...”

Tiết Trí Bạch nói: "Uống nước thì đừng nói."

Lâm Túc ngậm miệng lại, tiếp tục uống trà.

Tiết Trí Bạch nhìn anh một lát, cuối cùng dần dần bình tĩnh, hỏi: "Sao cậu lại đột ngột đến thăm?"

Lâm Túc nói: "Gần đây có chút việc, tôi ở nhờ tại nhà họ Tề ở thành Lịch. Nhưng sắp dọn ra rồi. Hôm đó nghe nói ông ở thành Lịch, khách điếm này rộng như vậy, chi bằng cho tôi tá túc vài hôm."

Tiết Trí Bạch im lặng: "..."

Capreolus nói: [Thì ra khách điếm cũng có cảm xúc.]

Tiết Trí Bạch bỏ qua cách dùng từ của nó: [Có thể. Cậu gặp phải chuyện gì rồi sao?]

Lâm Túc nói: "Nói ra thì dài, để sau rồi kể."

Anh vừa nói vừa lấy từ trong túi ra hai tờ bùa: "Ông xem thử cái này, vẽ thế nào?"

Tiết Trí Bạch cầm lấy xem kỹ mấy lần, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng: "Có linh khí. Từ đâu mà có?"

Lâm Túc đáp: "Là đứa nhỏ nhà họ Tề vẽ."

Tạ Trí Bạch nói: "Tên là gì nhỉ, Tề Giai Nguyên?"

Lâm Túc lắc đầu nhìn ông, mỉm cười: "Tên là Tề Giai Thác."

Tiết Trí Bạch hơi ngẩn ra, ông cau mày đầy nghi hoặc.

Lâm Túc không nói sâu, chỉ gieo một hạt giống tán thưởng trong lòng ông: "Mấy ngày nữa tôi dẫn đến cho ông xem."

Tạ Trí Bạch nói: "Được."

Ông lại tiếp: "À... vài ngày nữa tôi phải mở một buổi hội luận đạo."

Lâm Túc dừng lại: "Đã định thời gian chưa?"

Tiết Trí Bạch nói: "Chưa, chỉ nói là trong những ngày tới."

Lâm Túc nói: "Vậy thì hoãn lại vài hôm." Anh nâng chén trà, khóe mắt cong cong như một con mèo nhàn nhã: "Yên tâm, ông sẽ không hối hận đâu."

Tiết Trí Bạch thuở trước nhờ phúc của Lâm Túc, tránh được không dưới 10 lần tai họa. Nghe vậy ông không hề do dự, đồng ý: "Được."

Hai người không trò chuyện bao lâu, điện thoại của Lâm Túc rung lên.

Chấn Linh : [Quản gia tìm cậu, cậu nên về sớm.

Chấn Linh: [Cậu nên cố gắng từ phòng tôi về sớm.]

Lâm Túc: "..."

Anh nhìn chằm chằm tin nhắn cuối cùng, cuối cùng cũng hiểu được cảm giác mỗi lần Hạ Chấn Linh cầm kịch bản mà không hề hay biết.

Anh tắt điện thoại, đứng dậy: "Tôi về trước đây."

Tiết Trí Bạch định tiễn, nhưng Lâm Túc quét mắt qua bàn một vòng: "Ông không cần tiễn tôi, mấy tờ bùa này cho tôi nhé."

Anh dứt lời thì nhanh chóng rút mấy tờ.

Tiết Trí Bạch ngồi lại chỗ cũ: "Được rồi."

Khi quay về nhà họ Tề, mặt trời đã xế chiều.

Tuy Lâm Túc không biết Hạ Chấn Linh đã làm thế nào để gạt được quản gia, nhưng anh đoán lúc này nhất định có người đang theo dõi phòng của anh và Hạ Chấn Linh.