Chương 35

Ánh nắng chiều nghiêng rọi xuống người anh.

Hạ Chấn Linh nhìn mảnh vụn bánh trên ghế sa lông, y khẽ mấp máy môi:

“Đúng là khổ cho cậu rồi.”

Lâm Túc nghe ra sự khen ngợi đầy chế giều trong giọng nói của y.

Anh lắc đầu thở dài, nói:

“Đương nhiên rồi.”

Ngón tay thon dài của anh tùy ý gấp tờ giấy gói bánh còn sót lại: “Đâu giống anh, ngồi đó làm quan giám sát, khoanh tay làm ông chủ nhàn rỗi.”

“...”

Anh nói: “Đưa cái kéo cho tôi.”

Hạ Chấn Linh nhìn anh hai giây rồi quay đầu lấy kéo.

Lâm Túc cắt giấy “soạt soạt” mấy tiếng.

Capreolus đã áp sát lên vai gáy anh, không nhịn được ghé vào tai anh thì thầm: [Nghe cậu nói giống như vợ chăm lo việc nhà, đang trách thằng chồng vô dụng ấy.]

Âm thanh “cạch” giòn gọn của kéo vang lên.

Lâm Túc đáp lại: [Vậy thì mày chính là thằng nhóc con theo mẹ sau khi cha mẹ ly hôn.]

[...]

Capreolus không chiếm được lợi thế, nó lập tức đánh trống lảng: [Hạ Chấn Linh có biết cái thiết lập này không?]

[Không quan trọng, thiết lập đều chỉ dùng một lần rồi bỏ.]

Bóng dáng trước mặt khẽ lay động.

Hạ Chấn Linh kéo một chiếc ghế ngồi xuống, y nói: “Hôm nay cậu cố ý đi thăm Tề Giai Nguyên, cậu đang thúc giục bọn họ ra tay với cậu?”

Lâm Túc nói: “Cũng không hẳn là thúc giục, chỉ là để thu hút hỏa lực thôi.”

Anh đặt kéo xuống, ngả người trên ghế salon, chậm rãi nói: “Tề Giai Nguyên vốn không nên tồn tại. Những năm qua cậu ta đều dựa vào việc rút lấy sinh mệnh và khí vận của Tề Giai Thác mà sống, nhưng thân thể vẫn bệnh yếu. Nhất là đến khi nào Tề Giai Thác bị tiêu hao đến cạn kiệt...”

Hạ Chấn Linh chăm chú nhìn anh, y nói:

“Thì bọn họ chỉ có thể lại tìm một thân thể thích hợp hơn.”

“Đúng vậy. Bọn họ lần này mời tôi tới, chắc là muốn khảo sát xem thân thể này của tôi có hợp không. Nhưng bây giờ Tề Giai Nguyên lại đột nhiên ngã bệnh, lựa chọn duy nhất của bọn họ cũng chỉ còn là tôi thôi.”

Lâm Túc nói, sắc mặt nghiêm túc cau lại: “Hơn nữa...”

Hạ Chấn Linh nghiêm nghị nhìn qua.

“Thân thể quý giá của tôi, có chỗ nào khiến người ta không hài lòng chứ?”

“...”

Không khí khẽ ngưng lại. Hạ Chấn Linh bóp nhẹ ấn đường, rất nhanh y lại khôi phục bình tĩnh: “Tóm lại, cậu trước tiên hãy bảo vệ thật tốt cái... thân thể quý giá của cậu, đừng lơ là.”

Lâm Túc mỉm cười: “Đương nhiên rồi.”

Anh đã cho người ta đủ không gian gây án.

Cho đến khi anh ở trong phòng của Hạ Chấn Linh lo lắng hộ y, ăn uống no nê rồi mới trở về phòng khách của mình.

Anh vừa về chưa lâu, cửa đã bị gõ.

Lâm Túc mở cửa. Quản gia đứng ngoài cửa, mái tóc hoa râm được chải gọn ra sau, bộ quần áo quản gia chỉnh tề, vẻ mặt rất ôn hòa, nhưng đôi mắt diều hâu lại lóe lên tinh quang:

“Ngài Lâm, vừa rồi ngài đi đâu vậy? Gia chủ bảo tôi tới truyền lời, nhưng lại không thấy ngài đâu.”

Lâm Túc nhìn ông ta hai giây, nhướn mày, dáng vẻ ngang ngược: “Liên quan gì tới ông?”

Nói xong, anh đóng cửa lại “rầm” một tiếng.

Ngoài cửa: “...”

Trong phòng, Capreolus lơ lửng giữa không trung, tròn mắt ngây người: [Cậu cứ thế nhốt người ta ngoài cửa luôn à?]

Lâm Túc phủi phủi vạt áo, thần thái thoải mái: [Mày thấy chưa, một khi con người chột dạ thì sẽ nói rất nhiều. Tao giải thích càng chu toàn, ngược lại càng làm người ta nghi ngờ.]

[Nhưng tôi cảm giác cú đóng cửa đó của cậu là có cảm xúc cá nhân trong đó.]

[Mày nghĩ nhiều rồi.] Lâm Túc nghiêm túc nói: [Đây chỉ là một chút kỹ thuật diễn xuất mà tao học được từ Tiểu Hạ thôi.]

Capreolus cảm thán: [Hiếm khi cậu lại công nhận diễn xuất của anh ta.]

[Đôi khi cũng cần phải hấp thu một chút từ thế hệ trẻ.]

[...]

Kết thúc việc bàn luận chuyện ngoài lề,

Lâm Túc đảo mắt nhìn quanh phòng, sau đó mở ba lô, tủ quần áo, ngăn kéo. Anh lần lượt kiểm tra, cuối cùng lật ra một chiếc quần, thấy mặt trong của túi quần bị cắt một góc.

Vết cắt rất kín đáo, không nhìn kỹ căn bản sẽ không thấy.

“Thủ đoạn thật độc ác.”

Capreolus dựng tai: [Sao cậu nói vậy?]

[Nếu tao không đề phòng gì mà bỏ hạt dưa vào đây, e rằng đã trúng kế bọn họ rồi.] Lâm Túc cười lạnh: [Cái này khác gì vụ trộm gói gia vị của mì ăn liền đâu.]

[...]

Capreolus cẩn thận hỏi: [Vậy xin hỏi ngoài việc độc ác thế này, bọn họ còn làm những chuyện không quan trọng nào khác?]

Chiếc quần được anh tiện tay đặt bên giường.

Lâm Túc nói: [Thì chính là một số loại thuật đoạt mệnh đổi hồn bình thường thôi!]

Đoạt mệnh, tức là lấy vật thân cận của người ta, tóc hoặc móng tay, phong vào trong bùa đổi hồn, sau đó lấy 3 cân 6 lạng giấy tiền đốt thành tro, thêm 5 mảnh ván quan tài từng chứa xác chết, 5 nắm đất mộ, dùng nước 3 giếng điều thành một người đất, rồi phong lá bùa vào trong. Sau đó dùng sợi chỉ đen trắng dài một trượng 8 xích buộc lại, thắt 7 nút chết, bỏ vào trong quan tài nhỏ làm từ mảnh gỗ quan.