Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mệnh Tiên

Chương 33

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mệnh Kim sinh Thủy, thế nhưng lại đặt chữ “Thác”. Giống như suốt 22 năm qua, vừa lợi dụng hắn, lại vừa phủ nhận hắn.

Tề Giai Thác sững người: "Chẳng lẽ cậu thật sự là thần tiên?"

Lâm Túc mỉm cười: "Có lẽ vậy."

Những điều cần nói thì đã nói gần hết.

Lâm Túc và Hạ Chấn Linh đứng dậy chuẩn bị quay về. Khi đi ngang bàn, Lâm Túc bỗng dừng lại, nhìn lá bùa bị đè dưới sách.

Mực còn rất mới:

"Anh vẽ sao?"

"Chỉ là một mình buồn chán, tôi vẽ chơi thôi!”

Vẽ bùa không chỉ xét hình, mà còn xét thần.

Lâm Túc không biết nghĩ tới điều gì, quay đầu hỏi: "Cậu không ngại nếu tôi lấy hai tấm, coi như phí ủy thác chứ?"

"Ngài không chê thì lấy bao nhiêu cũng được."

Anh bèn lấy hai tấm, rồi bước ra cửa.

Khi vừa định khép cửa phòng lại, Lâm Túc bỗng quay đầu nhìn Tề Giai Thác: "Cậu đừng nghĩ mình là người ngoài."

"Tuy cậu không giống vợ chồng họ Tề, nhưng cậu lại giống cụ cố của cậu hơn."

Cửa phòng "cạch" một tiếng khép lại, để Tề Giai Thác ngẩn ngơ trong giây lát.

Lâm Túc ra khỏi cửa, gấp lá bùa bỏ vào túi áo.

Bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói:

"Chúc ngủ ngon?"

"..." Động tác của anh khựng lại, quả nhiên.

Lâm Túc tránh né câu trả lời chính diện: "Làm sao anh phát hiện ra? Tôi rõ ràng còn trong phòng..."

Sắc mặt Hạ Chấn Linh không đổi: "Cậu nói trong phòng đặt bản mô hình kích thước thật của cậu sao?"

Lâm Túc: "..."

Lâm Túc nói: "Lần trước anh gọi nó là lệnh đường lệnh tôn."

"Xưng hô của tôi cũng thay đổi tùy hoàn cảnh."

Hừ, lúc diễn kịch thì tôi đâu thấy anh lanh lợi thế.

Lâm Túc liếc y một cái, rồi nói: "Vậy bây giờ, quan giám sát định trừng phạt tôi sao?"

Lông mày Hạ Chấn Linh hơi nhướng lên.

Lâm Túc vừa nói vừa chợt nhớ ra: "Nghe nói anh có một quyền hạn, người bị điện giật trước mặt anh rồi thì không thể trốn, chỉ có thể ngã xuống đất, mặc cho anh muốn làm gì thì làm."

"..."

Hạ Chấn Linh khép mắt một giây, sau đó bình thản: "Sao, cậu muốn thử à?"

Đúng lúc nói xong, hai người ra khỏi gác mái.

Ánh trăng nghiêng xuống, chiếu lên nửa gương mặt tuấn tú ngay ngắn của Hạ Chấn Linh, khiến lông mày đôi mắt y càng thêm sâu.

Lâm Túc háo hức: "Đau không, hay chỉ tê dại thôi?" Anh đưa tay ra với vẻ mong đợi: "Anh giật điện nhẹ cho tôi thử một cái đi?"

Hạ Chấn Linh: "..."

Một lúc lâu, trong đêm vang lên một tiếng cười lạnh.

"Tôi là thầy trị liệu cậu gọi tới sao?"

Khi về đến phòng, Capreolus lập tức hóa thành một khối sáng bay lại: [Cậu về rồi! Sao cậu lại mang vẻ tiếc nuối, không thuận lợi à?]

Lâm Túc lắc đầu, anh không muốn nói mình đã trở về bằng cách đạp sóng.

[Tao đi rồi, Hạ Chấn Linh có phải đã tới không?]

[Sao cậu biết?] Capreolus nói: [Người nhà họ Tề cũng có đi vòng ngoài, thấy người ta chưa ngủ nên rời đi.]

Lâm Túc không quan tâm tới nhà họ Tề:

[Hạ Chấn Linh vào rồi thì nói gì?]

[Cậu vừa đi không lâu, anh ta gõ cửa nói: tối nay quá nguy hiểm, hay là anh ta ở lại đây với cậu?]

[Tôi trả lời: không cần.]

Lâm Túc im lặng mất mấy giây.

Capreolus nhận ra có gì đó không đúng:

[Thế cậu sẽ trả lời thế nào?]

Lâm Túc chỉ thở dài, rồi dè dặt nói: [Không hay đâu, nhỡ đâu lại truyền ra mấy giai thoại...]

Capreolus: [...] Thì ra là tôi không đủ lẳиɠ ɭơ!

Sai lầm không thể tránh thì bỏ qua.

Lâm Túc cầm bút trúc, soạt soạt lật qua sổ mệnh cách. Trong mắt anh thoáng ánh lên một vệt kim quang nhạt, ngòi bút hạ xuống.

Hai lá số bát tự trở lại chỗ cũ.

Quỹ tích số mệnh cũ lướt qua trong mắt.

Ánh mắt Lâm Túc chợt khựng lại:

"Capreolus... 22 trừ 17 bằng?"

[5?] Dấu hỏi đi kèm xuất phát từ nghi ngờ bản thân câu hỏi.

Quyển mệnh cách "soạt" một tiếng khép lại.

Lâm Túc lặng lẽ ngẩng nhìn trời: ... Thì ra năm Tề Giai Thác 5 tuổi được trời mở mắt, là do anh mở.

17 năm trước, anh một hơi tặng cho giới phong thủy một đại lễ trở về quỹ đạo.

Khó trách Hạ Chấn Linh đã liếc anh một cái.

[Cậu sao vậy?] Capreolus chọc anh.

Lâm Túc lắc đầu: [Không có gì, chỉ là cảm thán, mắt vừa mở vừa khép, một giấc là qua.]

[?]

Một giấc ngủ thẳng đến hừng đông.

Lâm Túc tỉnh dậy, mới biết nhà họ Tề đã loạn thành một mớ, vì cậu con cưng Tề Giai Nguyên đổ bệnh.

Nửa đêm đột nhiên "ngã bệnh", vận khí tiêu tán.

Toàn bộ nhà họ Tề bận rộn rối tung, đến mức nửa đêm sau cũng không kịp tới tìm anh gây sự.

Lâm Túc thản nhiên cài áo.

Mới trả lại chưa đến một phần mười, không biết đang ầm ĩ cái gì.

Capreolus hỏi:

[Cậu muốn ra ngoài sao?]

Lâm Túc nói: [Con trai út nhà họ Tề bệnh, với tư cách khách, tất nhiên tao phải đi thăm.]

Ánh mắt Capreolus nhìn anh như nhìn sói già đi chúc tết nhà chồn.

[Tề Giai Nguyên bệnh, nhà họ Tề ắt sẽ nghĩ đến Tề Giai Thác.] Lâm Túc kéo cửa, mỉm cười: [Lúc này, tốt nhất nên để bọn họ chú ý đến tao trước.]

Trong phòng ngủ tầng 3, bầu không khí u ám.

Từ bác sĩ đến thầy phong thủy, rồi đến người hầu, vây kín ba vòng trong ngoài.

Vợ chồng Tề Trang ngồi bên giường, trên mặt đầy vẻ đau lòng.

Tề Giai Nguyên nằm trên giường, gương mặt thiếu vài phần huyết sắc, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại đầy khổ sở, được Khương Nhã Cận nắm tay. Quản gia bỗng gõ cửa bước vào:

"Thưa ông, ngài Lâm đã tới."

Tề Trang đang phiền lòng, ông ta khoát tay định bảo người đuổi đi, thì trên giường Tề Giai Nguyên bỗng mở miệng:

"Cha, con muốn gặp anh ta."
« Chương TrướcChương Tiếp »