Chương 32

Trong gác mái, ánh trăng yên tĩnh.

Dưới sự im lặng khó nói thành lời, Lâm Túc lại quay sang Tề Giai Thác, giọng anh dịu dàng trấn an: "Đừng sợ, anh ta là đến để gia nhập với chúng ta."

Trước mặt như có ai đó nhẹ nhàng hít một hơi.

Tề Giai Thác vẫn giữ nụ cười ôn hòa:

"Là tôi đã quá lâu không tiếp xúc xã giao sao? Hay là bây giờ mọi người đều nói chuyện như vậy."

"..."

Hạ Chấn Linh cuối cùng cũng không nhìn nổi mà bước vào.

Trong căn gác mái hơi chật hẹp, bờ vai rộng và đôi chân dài của y càng thêm nổi bật. Y đi tới trước giường thì dừng lại, giọng y lạnh lẽo:

"Tôi là Hạ Chấn Linh, hội trưởng Hiệp hội Giám sát Thiên sư."

Tề Giai Thác hơi kinh ngạc: "Xin chào, tôi là Tề Giai Thác."

"Cậu là con trai cả nhà họ Tề?"

Tề Giai Thác mỉm cười, không tỏ thái độ gì đối với xưng hô này.

Hạ Chấn Linh quét mắt nhìn một cái, sau đó kéo ghế ngồi xuống.

Thấy bầu không khí đã trở lại chuyện chính, Lâm Túc tiếp tục câu chuyện vừa rồi:

"Họ dựa vào cái gì mà khẳng định cậu là tai tinh cướp đoạt vận khí?"

Trước mặt yên tĩnh hai giây, sau đó Tề Giai Thác nhạt giọng nói: "Bởi vì từ trong bụng mẹ, tôi đã cướp đoạt sinh mệnh của người em song sinh."

"Tôi và em ấy là song sinh khác trứng, năm đó bà Tề sinh thường, vì thế thực ra người ra trước là em ấy. Nhưng bởi vì tôi hình thành sớm hơn, sớm chiếm được vị trí tốt hơn ở bên trong, nên mới dẫn đến Tề Giai Nguyên vừa sinh ra đã có thể chất yếu ớt."

"Đúng lúc đó, đại sư Khải Diễn đưa ra lời tiên đoán, nói rằng trong cặp song sinh có một đứa đã cướp đi vận khí và sinh mệnh của đứa còn lại, vừa khéo ứng với tôi, kẻ đã chiếm vị trí trước."

Lâm Túc chú ý đến cách Tề Giai Thác gọi người nhà họ Tề, anh không nói gì.

Anh hỏi: "Chỉ dựa vào điều này thôi sao?"

Tề Giai Thác khẽ lắc đầu: "Tuy rằng chúng tôi là song sinh, nhưng dung mạo lại không giống. Tề Giai Nguyên giống ông Tề và bà Tề hơn, nếu đứng cùng nhau, tôi giống như một kẻ ngoài cuộc..."

Một "ngoại lệ" không thuộc về nhà họ Tề.

Lâm Túc nói: "Vậy đúng là bất hạnh trong cái may mắn."

"..." Tề Giai Thác ngừng lại một giây, rồi bật cười.

"Khí sắc sinh từ tâm, giống bọn họ cũng chẳng phải chuyện tốt gì."

Nếu vậy thì một người con trai giống họ hơn, yếu đuối đáng thương, lại đội vòng hào quang "phúc tinh", bàn cân của nhà họ Tề nghiêng về đâu đã rõ ràng.

Khi Lâm Túc còn đang im lặng suy nghĩ, trước mặt chợt có tiếng nói vang lên:

"À... đúng rồi."

Tề Giai Thác khẽ vỗ tay, như nhớ ra điều gì:

"Lúc đầu bọn họ vốn định trong vòng 5 năm sẽ chuyển hết vận khí trở lại. Nhưng vào năm tôi 5 tuổi, có một ngày cơ thể tôi bỗng nhiên khỏe mạnh, ngược lại là Tề Giai Nguyên lâm bệnh."

Lâm Túc lập tức phấn chấn: "Ồ? Trời xanh cũng mở mắt sao?"

Tề Giai Thác lại cười: "Không biết nữa. Nhưng đồng thời trong nhà liên tiếp xảy ra điềm dữ khiến người nhà họ Tề sợ hãi, càng thêm chứng thực rằng tôi là tai tinh.”

Một ánh nhìn đột ngột từ bên cạnh chiếu tới.

Lâm Túc quay đầu thì chạm phải ánh mắt Hạ Chấn Linh đang nhìn: ?

Anh nghĩ: Nhìn gì chứ.

Hai người lặng lẽ đối diện.

Tề Giai Thác yên tĩnh mỉm cười, rồi hơi dịch sang bên cạnh.

Chỉ trong hai ba giây, Hạ Chấn Linh cũng dời mắt, y quay sang nhìn Tề Giai Thác: "Cậu cũng nghĩ như vậy sao? Cảm thấy mình là tai tinh.”

"Tôi không biết, nhưng tôi chưa từng hại ai."

"Vậy thì đừng bao giờ nghĩ như thế." Hạ Chấn Linh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng giọng bình tĩnh trầm ổn: "Tai họa không phải cậu mang tới, đó chỉ là nghiệp lực phản phệ, tự gặt lấy mà thôi!”

Lâm Túc liếc sang, anh nghĩ: Hạ Chấn Linh lại chắc chắn như vậy? Còn Hạ Chấn Linh lại như cảm nhận được ánh mắt anh mà quay đầu: Nhìn gì chứ?

Lâm Túc nhìn y hai giây, nhưng anh không hỏi ra.

Anh thu lại lời, quay đầu nhìn Tề Giai Thác, chỉ thấy hắn đang mỉm cười rồi gần như dịch tới sát mép giường: "..."

Lâm Túc hỏi: "Tôi đã vượt quá khoảng cách xã giao của cậu rồi sao?"

Tề Giai Thác ôn hòa nói: "Không, chỉ là tôi cảm thấy tôi sắp vượt quá một số khoảng cách nào đó."

Lâm Túc thở dài: "Đại Lang, cậu nghĩ nhiều rồi."

Lông mày Hạ Chấn Linh khẽ giật một cái.

Tề Giai Thác nói: "Cứ gọi tôi là Giai Thác là được."

Lâm Túc nói: "Nhưng tôi cảm thấy cạu không thích cái tên này, cũng không muốn bị gọi là cậu cả nhà họ Tề.”

Giai Thác, Giai Nguyên.