Lâm Túc khẽ cười với hắn, anh không để ý nữa, xoay người muốn rời khỏi mật thất.
Tề Chương gắt gao nhìn bóng lưng anh: "Rốt cuộc ngươi là ai?"
Thân ảnh phía trước khựng lại một chút, Lâm Túc nghiêng đầu: "Edogawa Conan, là một thám tử."
“?"
Gió vù vù lướt qua tai.
Lâm Túc nhanh chóng xuyên qua rừng trúc quay lại, giọng Capreolus vang lên lẫn trong tiếng gió: [Hắn bây giờ nhất định nghĩ cậu bị bệnh.]
Lâm Túc nói: [Hắn không phải bác sĩ, hắn nghĩ thì có tác dụng gì.]
Capreolus im lặng, nó nghẹn lời.
Lâm Túc lại nói: [Tao quay về tìm Hạ Chấn Linh trước, mày đi giúp tao làm chút việc.]
Lâm Túc dặn dò vài câu, ánh sáng trắng lập tức bay về hướng khác.
Khi Lâm Túc quay lại yến hội.
Bởi vì màn kịch trước khi anh rời đi nên lúc Lâm Túc vừa xuất hiện đã thu hút ánh mắt bốn phía.
Hạ Chấn Linh cũng đã trở lại đại sảnh.
Hai người cách nửa cái đại sảnh mà nhìn nhau, ánh nhìn xung quanh lại lập tức nóng thêm vài phần.
Lâm Túc bình tĩnh đi đến trước mặt y: "Anh về rồi."
Hạ Chấn Linh thái dương như giật giật, y nhíu mày khẽ giọng: "Cậu còn nhớ chúng ta đang cãi nhau không?"
Lâm Túc bừng tỉnh, kéo tay y nắm một cái rồi buông ra: "Chúng ta bây giờ đã làm hòa rồi. Được rồi, tiếp tục nói chuyện đi."
"..."
Lâm Túc hỏi: "Tôi đi rồi thì anh biên soạn thế nào?"
Hạ Chấn Linh lạnh nhạt: "Tôi nói, không tiện tiết lộ."
Lâm Túc ném cho y một ánh nhìn tán thưởng: "Tôi còn nói anh không được... không ngờ anh lại biết để trống. Nói nhiều dễ sai, bốn chữ ngắn gọn rất tốt, còn để lại cho bọn họ không gian vô tận để suy đoán."
Hạ Chấn Linh không muốn nghĩ sâu bọn họ sẽ suy đoán thế nào.
Y hỏi: "Chuyện xử lý thế nào rồi?"
Lâm Túc đáp: "Cũng xem như thuận lợi."
Nơi này không thích hợp để nói sâu, Hạ Chấn Linh chỉ gật đầu. Quả nhiên chưa kịp nói thêm, Tề Trang đã từ bên kia đi tới, khuôn mặt cười gượng mang theo kinh ngạc: "Tiểu hữu Lâm đã về rồi? Ấy, cậu và hội trưởng Hạ đây là..."
Lâm Túc thản nhiên: "Đã làm hòa."
"À?" Nụ cười của Tề Trang thoáng cứng: "Cậu không phải mới về một phút sao?"
Lâm Túc nghiêm mặt: "Tuy chỉ có một phút, nhưng thái độ của Hạ Chấn Linh rất thành khẩn. Một phút, chẳng lẽ chưa đủ để chúng tôi hóa giải hiểu lầm?"
"..."
Hạ Chấn Linh bên cạnh, nghe anh nói lung tung nhưng lại tâm như nước lặng.
Y thậm chí cảm thấy chỉ cần không để y biên soạn, thì tùy người khác nói thế nào cũng được.
Sau khi đuổi khéo được Tề Trang tới thăm dò.
Yến hội kết thúc, đã gần 10 giờ.
Khách khứa tản đi, Lâm Túc và Hạ Chấn Linh cũng lên lầu về phòng khách. Họ vừa đi được nửa chừng thìnghe điện thoại ting một tiếng.
Lâm Túc mở máy: [Bạn có một đơn hàng mới.]
Đồng thời một vệt ánh sáng cũng trở lại bên người anh.
Capreolus nói: [Xong rồi, hẹn 12 giờ đêm.]
Ngón tay Lâm Túc chạm nhẹ, trên trang đơn giản hiện: [Người ủy thác: Tề Giai Thác.]
[Thân phận: con trai cả nhà họ Tề ở thành Lịch, 22 tuổi.]
[Trạng thái: Đã nhận đơn.]
Bước chân bên cạnh khựng lại, Hạ Chấn Linh nghiêng đầu: "Sao vậy?"
Hai người vừa vặn đi tới cửa phòng.
Hạ Chấn Linh ý tứ thâm sâu: "Đêm nay không phải đêm bình an, đừng... phóng túng."
Lâm Túc lắc đầu: "Tôi..."
Anh vừa mở miệng đã nghe Capreolus nói: [Nghe nói quan giám sát có một quyền hạn, phóng ra điện lưu cao áp, thần quỷ đều ngã rạp, không chút lực phản kháng, chỉ có thể mặc người bài bố.]
Lâm Túc: "..."
Anh ngẩng lên nhìn thân hình cao lớn của Hạ Chấn Linh đứng trước mặt. Y cũng đang cụp mi nhìn anh.
Sau lưng Lâm Túc vô thức dấy lên một luồng tê dại.
Anh vội vàng đổi giọng: "Tôi cũng nghĩ thế, chúc anh ngủ ngon."
Hạ Chấn Linh sâu sắc nhìn anh một cái: "Tôi tin."
Hai người đẩy cửa, mỗi người về phòng của mình.
Cửa vừa đóng lại. Lâm Túc lập tức hỏi: [Mày không bại lộ điều gì không nên bại lộ chứ?]
Capreolus nói: [Không. Tôi giả làm bút tiên, cho hắn một dãy địa chỉ web.]
[Rất tốt, đừng để bút tiên biết.]
[Thế lát nữa cậu còn đi không?]
[Tất nhiên phải đi.] Lâm Túc vừa nói vừa phất tay: [Tối nay mày cosplay tao ở lại đây. Ứng phó giám sát của nhà họ Tề... còn có việc Hạ Chấn Linh đi kiểm tra phòng.]
Đêm khuya yên tĩnh, ánh trăng trong trẻo.
Trong gác xép nhỏ che bởi bóng cây, cửa phòng phát ra hai tiếng "cộc cộc" khẽ vang. Ngay sau đó, từ trong phòng truyền ra một giọng nói, như gió nhẹ, dịu dàng mà như sắp tan vào đêm tối:
"Cửa không khóa, mời vào."
Lâm Túc đẩy cửa đi vào vang lên tiếng kẽo kẹt.
Ánh trăng chiếu vào nửa cửa sổ, soi sáng thiếu niên tựa vào giường. Áo sơ mi chỉnh tề, mày mắt ôn hòa mang theo nụ cười, chăn phủ trên chân, không che hết bệnh khí khắp người.
Khi Lâm Túc quan sát hắn, trong mắt Tề Giai Thác cũng thoáng hiện kinh diễm, sau đó hắn mỉm cười:
"Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng giao dịch với ác quỷ, không ngờ, người tới lại giống tiên nhân."
Nói thật dễ nghe, anh thích.
Lâm Túc đi tới trước mặt Tề Giai Thác: "Cậu không sợ tôi là ác quỷ đòi mạng sao?"
Tề Giai Thác mỉm cười bình thản, giọng thanh đạm: "Tôi không muốn chết, nhưng tôi cũng không muốn lại sống vì người khác."
Lâm Túc nhìn hắn 2 giây: "Tôi đã nhận ủy thác của cậu."
Anh nói xong đi tới ngồi xuống bên giường.
"Nhưng trước đó, có vài chuyện tôi muốn hỏi rõ."
"Ngài cứ hỏi."
"Bọn họ dựa vào cái gì để nhận định cậu là..."
Lâm Túc vừa nói xong, bỗng nghe cửa vang "cộc" một tiếng. Tề Giai Thác cả kinh, Lâm Túc cũng quay đầu nhìn.
Dưới ánh trăng sáng, một bóng người cao lớn tựa ở cửa.
Hạ Chấn Linh khoanh tay, mày mắt sâu thẳm. Y nhướng mày nhìn thẳng Lâm Túc, như đang nói: Giải thích đi.
Lâm Túc: "..."
Sao Hạ Chấn Linh lại đến rồi?
Trong nháy mắt Lâm Túc có chút chột dạ, anh chậm rãi dời mắt.
Cảnh tượng trước mắt hơi kỳ quái. Tề Giai Thác đã lâu không tiếp xúc với ai, mà hiện giờ, đêm hôm khuya khoắt, trong gác xép của hắn...
Một người ngồi trên giường hắn, khó che giấu chột dạ, một người tựa ở cửa, dáng vẻ chờ đợi giải thích.
Lâm Túc giữ nguyên nụ cười, anh khẽ dịch ra một chút.
Trong yên tĩnh, anh vừa định nói điều gì. Song, chỉ nghe Lâm Túc thở dài: "Đã bị anh phát hiện... vậy giới thiệu một chút, vị này là Đại Lang."
Tề Giai Thác và Hạ Chấn Linh đều nghẹn lời
(Hạ Chấn Linh (cười lạnh): Đây là đâu? Tôi là ai?
Tề Giai Thác vẫn duy trì nụ cười tiên tử của mình.)