Ý thức lắng lại một lát.
Capreolus cẩn thận hỏi: [Tôi hỏi cậu, cậu nói rất nhiều năm, bao gồm cả 17 năm cậu hôn mê không tỉnh kia sao?]
Lâm Túc im lặng...
Cảm xúc chán ghét của Lâm Túc bị chen ngang, khi gặp lại Tề Trang thì anh lại khôi phục thần sắc như thường.
Quản gia gọi một tiếng: “Thưa ngài.”
Tề Trang đang nói chuyện với người khác quay đầu nhìn thấy Lâm Túc, ông ta thoáng ngẩn ra. Quản gia lại gật đầu, chậm rãi nói:
“Ngài chẳng phải đang tìm ngài Lâm sao?”
Thần sắc của Tề Trang khẽ động, rất nhanh ông ta đã bừng tỉnh mỉm cười: “Ồ, đúng rồi.”
Tề Trang nói với Lâm Túc: “Vài ngày nữa, ngài Tiết sẽ đến thành Lịch mở luận đạo hội... chính là vị đại sư bùa chú nổi tiếng kia. Cơ hội hiếm có, hay là cậu cùng đi?”
Lâm Túc nhìn ông ta, anh chỉ cười không nói.
Bị Lâm Túc nhìn vô cớ, lòng Tề Trang chợt treo lơ lửng, ông ta nuốt xuống một ngụm. Tề Trang còn định mở miệng thì Lâm Túc đã mỉm cười nói: “Tôi đồng ý.”
Lâm Túc nói xong thì cũng không còn chuyện gì khác nên quay người rời đi.
Đợi Lâm Túc đi khỏi, Tề Trang nhìn về phía quản gia: “Có gì khác thường không?”
Quản gia thấp giọng: “Hẳn là chưa phát giác điều gì.”
Bờ vai của Tề Trang hơi thả lỏng. Khương Nhã Cận khó chịu nhìn hướng Lâm Túc đi, bà ta hừ một tiếng: “Mời hắn tới, giống như đi cầu xin hắn vậy, ngay cả một câu khách sáo cũng không có. Thật đúng là không được dạy dỗ...”
Tay áo của bà ta bị kéo một cái.
Tề Giai Nguyên ngẩng đầu nói: “Mẹ, mẹ đừng giận.”
Khương Nhã Cận không biết nghĩ đến điều gì, bà ta vuốt đầu con trai, gương mặt tràn đầy yêu thương: “Đúng, mẹ không giận. Chỉ cần là vì con.”
Tề Giai Nguyên gọi: “Mẹ?”
Khương Nhã Cận nói: “Không có gì.”
Tề Giai Nguyên lại ngọt ngào cười một cái.
Sau khi Lâm Túc cất bước rời đi, Capreolus hỏi: [Tôi hỏi này, cậu nói hắn muốn giữ cậu lại đến canh mấy?]
Lâm Túc nói: [Đâu phải Diêm La Vương, tao mặc kệ hắn giữ tao đến canh mấy.]
Capreolus bèn phát ra một chuỗi tiếng cười [hehehe] thanh giòn...
Tiếng cười của nó tựa như chuông nhắc nhở. Lâm Túc chìm trong đó, anh mơ hồ cảm thấy: [Hình như tao đã quên cái gì đó.]
Capreolus nói: [Cậu đã quên thì chứng tỏ không quan trọng.]
Lâm Túc nói: [Cũng đúng.]
Anh yên tâm đi lấy chút đồ ăn.
Bàn ăn đặt ở phía bên kia đại sảnh, Lâm Túc đang ăn rất vui vẻ. Anh quay đầu thì thấy Hạ Chấn Linh mặt mày âm trầm đi tới.
Người và linh đồng thời khựng lại.
Lâm Túc nghĩ: À, quên mất Tiểu Hạ.
Hạ Chấn Linh bước mấy bước tới trước mặt anh rồi dừng lại.
Lâm Túc đặt khay xuống, cố gắng tự nhiên chào hỏi: “Anh đến rồi.”
Hạ Chấn Linh ý vị thâm trường: “Tôi suýt nữa là không đến được.”
Lâm Túc nghiêm mặt, vẻ nghiêm túc: “Thật ra vừa rồi tôi đi dò xét một phen, tôi phát hiện một vài chuyện.”
Chủ đề bị Lâm Túc cứng nhắc kéo sang chuyện khác.
Vài giây sau, Hạ Chấn Linh cũng hiểu nên tha cho anh: “Có chuyện gì?”
Xung quanh vô số ánh mắt mơ hồ dồn lại.
Lâm Túc vẫy tay gọi y.
Hạ Chấn Linh cúi mắt giây lát, lập tức khom người. Y cao hơn anh một cái đầu, lúc y khom xuống, lưng vai gần như che chắn hết tầm nhìn phía sau: “Cậu nói đi.”
Lâm Túc ngẩng đầu, anh phát hiện còn cách tai một khoảng chừng một đốt ngón tay.
Lâm Túc nghĩ: Vô duyên vô cớ cao thế này làm gì!
Lâm Túc mím môi, ngẩng cằm, ghé sát thì thầm: “Tôi vẫn chưa lý giải hết toàn bộ chuyện này...” Anh ngừng một chút, rồi hỏi: “Trước đó Tề Trang đưa tên cứng đầu kia về, là đưa về đây sao?”
Hạ Chấn Linh khẽ ừ: “Hắn và Tề Chương... tên cứng đầu kia vốn dĩ là anh em họ.”
Lâm Túc cụp mắt, suy nghĩ chốc lát. Anh nói: “Tôi cần rời đi một lúc, anh giúp tôi che giấu.”
Hạ Chấn Linh nghiêng đầu nhìn, y ra hiệu anh nói tiếp.
Lâm Túc nhìn y đầy chân thành: “Anh biết diễn kịch chứ? Anh cứ tự nhiên thôi, đừng quá khoa trương.”
Hạ Chấn Linh nhíu mày, suy nghĩ: “Tôi chắc là được.”
Lâm Túc thở phào: “Tốt.”
Ngay giây sau, Lâm Túc cầm lấy khay ăn đắt tiền bên cạnh, mạnh tay ném xuống chân! “Xoảng...” Bốn phía ánh mắt đều kinh động nhìn sang. Lâm Túc mím môi, cảm xúc hiện đầy trong mắt: “Anh nhắc lại lần nữa xem?”
Hạ Chấn Linh lặng người...
Không hề có báo trước, đồng tử của y khẽ co rút. Y không biết phải nói cái gì.
Ánh mắt bốn phía dồn lại, vừa kinh ngạc vừa hiếu kỳ.