Tề Trang cười hòa nhã, ân cần nói đôi câu, bảo anh cứ tự nhiên trong tiệc. Khang Nhã Cận cũng theo đó khen một tiếng, rồi nghe Tề Giai Nguyên ngẩng mặt cười ngọt ngào: “Anh Lâm Túc, bộ này của anh thật đẹp.”
Lâm Túc liếc cậu ta một cái: “Tôi năm nay 17.”
Nụ cười của Tề Giai Nguyên hơi khựng lại, rồi anh ta vội xin lỗi mà đổi giọng: “Vậy à, tôi nghĩ gọi anh là anh thì tôn kính hơn chút.”
Khóe môi Lâm Túc khẽ nhếch, anh không nói gì, chỉ gật đầu với Tề Trang rồi xoay người rời đi.
Khi bóng lưng anh xa dần, Tề Giai Nguyên thu hồi tầm mắt, quay sang Khang Nhã Cận, dường như có chút oán trách mà hỏi: “Mẹ, con trông già hơn cậu ta nhiều lắm sao?”
Khang Nhã Cận chỉ coi như cậu làm nũng, bà ta cúi xuống ôm mặt con trai dỗ dành: “Không đâu, Giai Nguyên của chúng ta là mặt búp bê, mãi mãi là em bé.”
Tề Giai Nguyên lại nở nụ cười quen thuộc. Chỉ là ánh mắt cậu ta lén nhìn về phía Lâm Túc, đáy mắt bình lặng, không hề mang theo nụ cười.
Bóng dáng Lâm Túc nhẹ nhàng đi xuyên qua đại sảnh.
Capreolus nổi bên cạnh:
[Cậu cố ý nói vậy à? Thằng nhỏ đó tâm tư cũng nhiều đấy.]
Lâm Túc thuận tay cầm một ly nước: [Để nó lo liệu nhiều đi, người mệt cũng chẳng phải tao.]
[Tôi thích nhất là cậu chưa từng tự tiêu hao sức lực của mình.]
Họ đang nói thì phía trước xuất hiện mấy bóng người.
Lâm Túc dừng bước.
Đám người đang đến gần là mấy thầy phong thủy không mang huy hiệu gia tộc. Anh lục lại trí nhớ, cũng không nhận ra.
Mấy người đó nâng ly rượu, tươi cười hỏi:
“Lần đầu gặp mặt, tiểu hữu xưng hô thế nào?”
“Cũng là người trong giới phong thủy sao? Không biết học đạo ở đâu?”
“Nghe nói cậu không phải người thành Lịch, là tự mình đến dự tiệc? Người nhà... cha mẹ không đi cùng à?”
Capreolus lập tức đối chiếu vai trò, kêu lên: [Hô!]
Lâm Túc mặc kệ Capreolus đang diễn trò, anh hơi nheo mắt, nhìn mấy kẻ hỏi từng câu dò xét, đã hiểu rõ tình hình:
Xem ra bọn họ vẫn chưa biết Hạ Chấn Linh đi cùng mình.
Anh không chần chừ một giây, quay đầu gọi: “Ngài Hạ.”
Bên kia, bước chân Hạ Chấn Linh dừng lại. Y quay đầu nhìn anh một cái, rồi bước tới.
Lâm Túc giơ tay giới thiệu: “Đây là bạn nhảy của tôi.”
Mấy người trước mặt thoáng khựng lại, lộ ra vẻ kinh ngạc. Lâm Túc kịp thời lùi nửa bước, để Hạ Chấn Linh đứng mũi chịu sào.
“...” Hạ Chấn Linh.
Mấy người ngẩn ra rồi nhanh chóng khôi phục tự nhiên, lập tức quay sang bắt chuyện với Hạ Chấn Linh: “Thì ra hai vị đi cùng nhau.”
“Là bạn cũ sao? Không bằng giới thiệu làm quen một chút...”
Trong đám lời lẽ ríu rít ấy, môi mỏng Hạ Chấn Linh khẽ động. Một giọng nói lạnh lẽo truyền vào tai Lâm Túc: “Giờ tôi thật sự rất khó xử.”
“...” Lâm Túc.
Anh nhấp một ngụm nước, nghiêm túc: “Anh ráng chịu trước, tôi đi nơi khác nghĩ cách.”
Lâm Túc nói xong, quay lưng lặng lẽ chuồn mất.
Hội trường nhà họ Tề thật ra rất lớn.
Lâm Túc vòng một vòng, tìm được một ban công yên tĩnh sau sảnh. Anh đẩy cửa bước ra.
Bên ngoài là một khu vườn, chắc là phía sau chính viện. Vườn vắng lặng không có ai, đi sâu hơn nữa thì cây cối rậm rạp, từ lòng đất thoát ra hơi lạnh.
Trong bóng cây còn có một tòa lầu nhỏ.
Khung cửa gỗ đã bị phong kín, dây thường xuân bò tràn, gần như che hết cửa sổ nhỏ.
Lâm Túc đang nhìn thì sau lưng đột nhiên vang lên động tĩnh.
“Quý khách.” Anh quay đầu, chỉ thấy quản gia đứng ở cửa. “Ngài sao lại ra đây, có gì chiêu đãi không chu đáo chăng?”
“Không có, tôi mắc chứng sợ xã hội.”
Lâm Túc thành công khiến người ta nghẹn một chút, lại hỏi: “Chỗ kia xây gì vậy?”
“Chỉ là lầu cũ, dùng làm nhà kho.” Quản gia nói xong thì nghiêng người: “Gia chủ đang có chuyện muốn gặp ngài, xin theo tôi.”
Lâm Túc gật đầu, quản gia xoay người đi trước, anh theo sau, trước khi ra khỏi cửa anh còn ngoái lại nhìn một lần.
Chỉ là thoáng qua, Lâm Túc trong ý thức đột nhiên gọi: [Capreolus.]
[Thế nào?]
Ánh mắt anh thu về, vẻ mặt nhạt nhẽo hiếm khi lộ ra một tia chán ghét: [Đã nhiều năm rồi tao chưa từng thấy chuyện ghê tởm đến thế!]
(Lâm Túc: Mải lo ghê tởm, hình như quên gì đó.
Hạ Chấn Linh bị vây: Không phải cậu bảo đi nghĩ cách sao [Ánh mắt sâu thẳm].)