Chương 27

Trong phòng khách sáng sủa, bầu không khí trở nên căng cứng. Ngay cả người hầu bên cạnh cũng cúi đầu, không dám lên tiếng lúc này.

May mà rất nhanh, một giọng nói phá vỡ cục diện bế tắc. “Trong nhà có khách quý, ra đón chậm, mong hai vị đừng trách.”

Lâm Túc ngẩng đầu thì thấy một người phụ nữ xinh đẹp từ tầng 2 đi xuống.

Có lẽ vì bọn họ đến bất ngờ, nên bà ta vội vàng thu xếp ra mặt.

Bên cạnh người phụ nữ kia còn có một thiếu niên mặc lễ phục tây trang chỉnh tề. Nhưng gọi là thiếu niên thì cũng không đúng.

Ánh mắt Lâm Túc rơi lên tám chữ trên đỉnh đầu cậu ta: đã 22i tuổi, chỉ là về dung mạo khí chất thì giống như một thiếu niên 17 - 18 tuổi.

Đột nhiên, chân mày Lâm Túc nhíu lại.

Capreolus hỏi: [Thế nào?]

Lâm Túc đáp: [Có chút kì quái.]

Anh bưng ly trà lên nhấp một ngụm.

Trước mặt, Tề Trang đã gọi người đến giới thiệu: “Đây là vợ tôi Khang Nhã Cận, còn đây là đứa nhỏ Tề Giai Nguyên.”

Khang Nhã Cận mỉm cười với hai người.

Tề Giai Nguyên cũng nở nụ cười dễ mến, ngoan ngoãn chào hỏi. Có lẽ vì thấy Lâm Túc nhìn mình, nên anh ta càng cười sâu hơn, để lộ hai lúm đồng tiền.

Lâm Túc nhìn anh ta hai giây, rồi cũng cười, sau đó quay sang Tề Trang:

“Đứa nhỏ? Vậy đứa lớn đâu?”

“...”

Không khí ngưng đọng một thoáng.

Nụ cười của Tề Trang hơi cứng, ông ta cố trấn định rồi nói: “Đây chỉ là lời khiêm nhường thôi...”

Ông ta lại ra hiệu cho quản gia mang đến một tấm thiệp mời: “Để tỏ lòng xin lỗi, ngày mai hàn xá vừa hay tổ chức một buổi yến hội của giới phong thủy, hy vọng hai vị nể tình đến dự.”

Lâm Túc nhận thiệp, lật ra xem.

Anh lên tiếng trong ý thức: [Hắn giữ tao lại.]

Capreolus liếc anh: [Đúng vậy, giữ cậu lại ăn đại tiệc.]

Lúc này sắc trời đã không còn sớm. Thấy anh nhận thiệp, Tề Trang thuận thế mời bọn họ ở lại. Lâm Túc cũng không từ chối, trực tiếp đồng ý.

Phòng khách của Lâm Túc đã được thu xếp từ sớm.

Nhà họ Tề không ngờ Hạ Chấn Linh cũng đi cùng, nên lúc này mới vội chuẩn bị thêm phòng. Hạ Chấn Linh tạm thời đi theo Lâm Túc vào phòng anh.

Cửa phòng vừa đóng.

Hạ Chấn Linh thuận tay dán lá bùa cách âm lên cửa, y hỏi: “Cậu hôm nay cứ khıêυ khí©h Tề Trang, là muốn ép ông ta lộ ra để quan sát?”

Lâm Túc nói: “Một nửa thôi.”

Hạ Chấn Linh hỏi: “Còn một nửa là gì?”

Lâm Túc đáp: “Đơn thuần muốn khıêυ khí©h ông ta.”

Trước mặt thoáng chốc rơi vào trầm mặc.

Lâm Túc hỏi: “Thế giám sát Hạ hôm nay ăn nói không khách khí, cũng là để phối hợp với kế hoạch của tôi?”

Hạ Chấn Linh lạnh nhạt: “Không, tôi chỉ muốn chọc tức ông ta.”

“...”

Capreolus nhìn thấu: [Lại vui rồi đúng không.]

Lâm Túc đáp nó: [Tuy Hạ Chấn Linh rất có khả năng là vì bất mãn việc Tề Trang xen vào Hiệp hội Giám sát, nên muốn nắm quyền điều khiển về tay. Nhưng tao chỉ xét việc, không xét lòng, tao rất hài lòng.]

Hạ Chấn Linh bỗng mở miệng: “Ngôi nhà này là gia nghiệp của nhà họ Tề.”

Lâm Túc thu hồi suy nghĩ, nhìn quanh phòng cười: “Đã sửa sang lớn như vậy, nếu không phải là theo kịp thời đại, thì e rằng là để che giấu gì đó.”

Hạ Chấn Linh hỏi: “Cậu nhìn ra được gì?”

Bên ngoài đêm tối trùng trùng, lá cây xào xạc.

Lâm Túc liếc mắt: “Càng che giấu càng lộ. Ít nhất việc họ mời tôi đến, nhất định là có âm mưu.”

Anh nói xong quay sang Hạ Chấn Linh, tự chạm vào mình: “Anh nói xem, tôi có phải sẽ trở thành chim hoàng yến của nhà họ Tề...”

“...”

Chân mày Hạ Chấn Linh giật khẽ, y bình tĩnh nói: “Không, cậu là con chim cu.”

Đúng lúc đó, cửa phòng “cốc cốc” vang hai tiếng.

Ngoài cửa truyền vào giọng người hầu:

“Ngài Hạ, phòng khách bên cạnh đã thu dọn xong rồi.”

Lâm Túc cùng Hạ Chấn Linh nhìn nhau một cái.

Lâm Túc nói: “Yên tâm đi, mai còn có yến hội, tối nay chính là đêm an lành của đôi bên, về ngủ đi.”

Hạ Chấn Linh liếc anh một cái, rồi đi ra ngoài.

Cửa phòng khép lại.

Lâm Túc nói: [Mày nói xem, ánh mắt lưu luyến lúc đi của anh ta có ý gì?]

Capreolus lạnh giọng: [Tôi đoán anh ta muốn nói, thường thì phải gϊếŧ tiên tri trước.]

[...] Lâm Túc nằm lên giường: [Tao là người quản trò, chúc ngủ ngon.]

Yến hội bắt đầu vào buổi trưa hôm sau.

Trên người Lâm Túc là bộ trường sam, khuy áo gài đến tận cổ, tua rua đỏ rủ xuống vai. Nền vải đen bóng như mực càng làm làn da anh trắng hơn, khi không nói gì thì cả người toát ra khí chất quý phái.

Anh xuống lầu, yến hội đã khai tiệc.

Từ bậc thang nhìn ra, sảnh lớn thu hết vào mắt. Khách mời đã đến quá nửa, đại khái chia làm ba nhóm.

Vợ chồng Tề Trang dẫn con trai Tề Giai Nguyên tiếp đón một nhóm khách. Hạ Chấn Linh một thân lạnh lùng, xung quanh là một nhóm người thăm dò hoặc kết giao. Nhóm còn lại thì đứng xa quan sát.

Ngay khi Lâm Túc xuất hiện, mấy nhóm đồng loạt dừng lại. Ánh mắt họ đổ dồn sang, có một thoáng kinh diễm, xen lẫn hiếu kỳ, dò xét, cùng nhiều tâm tư khác...

Lâm Túc mắt không liếc ngang, đi tới chào Tề Trang: “Ngài Tề, bà Tề.”