Bề mặt xe nhẵn bóng phản chiếu ánh nắng, lấp lánh sáng ngời. Người đàn ông trung niên vẫn đứng ngay ngắn trước xe, nụ cười không đổi.
Lâm Túc hơi nheo mắt. Anh nghĩ: Hạ Chấn Linh, rất tốt...
Lâm Túc lễ phép khách khí nói: "Vậy xin hỏi trong thiết lập của ông, ông tên là gì?"
“Lão Trương” trả lời: "Khổng Phất."
Lâm Túc tán thưởng: "Tên này hay, vừa nghe đã biết là của Trung Quốc." Chinese Kongfu.
Khổng Phất cười híp mắt nói: "Quá khen."
Ông ta vừa nói vừa mở cửa xe: "Mời lên xe, ngài Hạ còn đang xử lý công việc, tôi đưa cậu đến trụ sở hội họp trước."
Lâm Túc gật đầu, anh ngồi vào trong xe: "Phiền ông rồi."
Lâm Túc ngồi trong xe, gửi cho Hạ Chấn Linh một tin nhắn: [Aka. Lão Trương của cậu đã đón tôi rồi (cười híp mắt).]
Linh: [Cậu nhớ cảm ơn ông ấy.]
Lâm Túc im lặng: "..."
Capreolus bò trên vai anh, khen ngợi:
[Vậy mà anh ta vậy mà nhớ hết từng cái trò cười rác rưởi của cậu, đúng là có dụng ý khác với cậu.]
Lâm Túc phản bác: [Có dụng ý khác và dụng ý không phải là mối quan hệ lũy tiến đâu.]
Lâm Túc tắt điện thoại, nhắm mắt dưỡng thần: [Học xong thành ngữ rồi hãy nói.]
Xe ổn định chạy được một đoạn.
Lâm Túc vốn tưởng "trụ sở" mà Khổng Phất nói chính là trụ sở hiệp hội giám sát, nhưng anh không ngờ xe lại dừng trước một tòa cao ốc thương mại.
Lâm Túc hạ cửa kính xe, thò đầu ra: ?
Khổng Phất đã xuống xe, ông ta mỉm cười với anh: "Công ty của ngài Hạ."
Ông ta nói xong thì đi vào tòa nhà.
Toàn bộ cửa sổ kính của tòa cao ốc phản chiếu ánh nắng, chói đến mức người ta gần như không mở nổi mắt, nhìn qua đã biết quy mô không nhỏ.
Lâm Túc nghi hoặc: [Hạ Chấn Linh rốt cuộc có bao nhiêu lớp áo choàng vậy?]
[Không biết.] Capreolus lại nói: [Chi bằng cậu trực tiếp hỏi hắn.]
[Thôi bỏ đi.] Lâm Túc rụt đầu về, híp mắt tựa lưng vào ghế ngồi: [Tao với anh ta còn chưa quen tới mức đó.]
Vai của Lâm Túc phát ra một tiếng "hehe".
Chưa đến 5 phút, cửa xe đã bị người ta kéo mở.
Một bóng dáng cao lớn trong thoáng chốc che khuất ánh sáng bên ngoài, bóng tối từ trên phủ xuống người Lâm Túc.
Lâm Túc ngẩng đầu thì thấy Hạ Chấn Linh ngồi vào.
Trên người y vẫn là áσ ɭóŧ đen, bên ngoài khoác âu phục màu xám nhạt, vai rộng lưng dày, vốn dĩ ghế sau rộng rãi mà lúc này lại có phần chật chội.
Lâm Túc không nhịn được mở miệng: "Giám sát Hạ, anh không nóng sao?"
Hạ Chấn Linh khẽ kéo cổ áo, y rủ mắt, yết hầu hơi động: "Cũng tạm. Xuất phát đi."
Xe khởi động, lao vào làn đường.
Ánh sáng từng mảng thoáng qua cửa kính, khí lạnh trong xe xua bớt chút hơi nóng. Ghế sau yên tĩnh, Lâm Túc nghiêng đầu, liếc sang Hạ Chấn Linh bên cạnh nghiêm chỉnh kín mít, suy nghĩ tản mạn: Hạ Chấn Linh mặc nhiều như vậy, chẳng lẽ là để che giấu chiếc nhẫn kia?
Hay là y thật ra chính là cây trinh nữ chuyển thế, bị người ta chạm một cái là co rụt thành một dúm...
Hạ Chấn Linh hỏi: "Cậu đang nhìn gì vậy?”
Giọng nói nhàn nhạt kéo suy nghĩ của anh về.
Ánh mắt của Lâm Túc bị y bắt được rất nhanh, anh dời đi rồi nói: “Không ngờ giám sát Hạ còn có lớp áo choàng như vậy.”
Hạ Chấn Linh nói: “Cậu nghĩ tôi vào hội đồng quản trị trường học bằng cách nào.”
“...”
Thì ra là đầu tư để vào.
Hạ Chấn Linh nói: “Âm dương hai đường không quấy rối lẫn nhau. Tôi chỉ tìm cho mình một nghề tiện lợi nhất để hành sự, tiện xử lý chuyện trong xã hội hiện đại.”
Lâm Túc nhìn y thật sâu. Để tiện hành sự, nên thuận tay mở luôn một công ty lớn. Ý này sao?
Capreolus chọt anh: [Nhìn anh ta đi. Còn cậu thì sao?]
Lâm Túc khẽ nâng cằm, đường hoàng nói: [Tôi tìm cho mình một nghề có nhiều kỳ nghỉ nhất trong năm.]
[...]
[Thế thì cậu lợi hại hơn.]
Đến thành Lịch thì trời đã gần tối.
Sắc trời vàng mờ trùm xuống từ chân trời, hoàng hôn đỏ tím loang rộng khắp nơi. Hoàng hôn, xưa nay còn được gọi là thời khắc ma quỷ.
Hạ Chấn Linh nhìn sắc trời: “Bây giờ đến nhà họ Tề, hay đợi đến mai?”
Lâm Túc nói: “Đi luôn đi. Âm khí dâng lên rồi, có thứ sẽ nhìn rõ hơn.”
Khổng Phất lái xe thẳng đến nhà họ Tề.
Nhà họ Tề ở trong một khu nhà lớn kiểu Trung Hoa.
Hai bên cửa lớn treo đèn l*иg, tường viện quét sơn đỏ, trúc mọc ra khỏi đầu tường, bóng dáng chập chờn.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh vừa xuống xe, họ đã gặp gia chủ nhà họ Tề ở thành Lịch đi ra đón khách.
Tề Trang trông khoảng hơn 50, trên mặt tràn đầy nụ cười.
Tuy ông ta đi ra từ sân nhà kiểu Trung Hoa, nhưng lại mặc y phục thượng lưu hiện đại. Khi thấy Hạ Chấn Linh đi cùng, nụ cười của ông ta thoáng cứng lại, rồi trở về như thường:
“Không ngờ hội trưởng Hạ cũng đến, quý quá, quý quá, mời vào rồi nói.”
Tề Trang quay đầu dẫn đường phía trước.
Lâm Túc nói nhỏ với Hạ Chấn Linh mà chẳng hề nhỏ giọng: “Không ngờ chính là có nghĩa không mời mà đến.”
Bóng người phía trước suýt nữa vấp chân trên đường lát đá.
Hạ Chấn Linh liếc anh một cái, không nói gì.
Mọi người nhanh chóng đi xuyên qua sân viện vào phòng khách.
Bài trí bên trong cực kỳ hiện đại, đèn chùm pha lê sáng lóa chiếu ánh sáng lấp lánh xuống sàn.
Lâm Túc ngồi xuống ghế sofa.
Tề Trang mở miệng thẳng thắn: “Vị tiểu hữu này, trước kia chúng ta có chút hiểu lầm, lần này mời cậu đến cũng là muốn tỏ ý xin lỗi.”
Ông ta dừng một chút rồi nói tiếp: “Cậu cũng biết một số tin đồn về cậu, nhà họ Tề chúng tôi phái người đến, thực ra là muốn bảo vệ cậu...”
Lâm Túc quay sang Hạ Chấn Linh: “Ý của ông ta là, ông ta với anh cùng một phe.”
“...” Hạ Chấn Linh.
“...” Tề Trang.
Nụ cười của Tề Trang suýt nữa không giữ được.
Chưa đợi ông ta lên tiếng, đã nghe Hạ Chấn Linh bình thản nghiêm túc đáp: “Tôi vừa định nhắc cậu, có số lời chỉ nên nghĩ trong lòng, đừng nói trước mặt người ta.”
Nụ cười của Tề Trang hoàn toàn sụp đổ.