Chương 25

Lâm Túc nhấp một ngụm trà, anh làm như không có việc gì xảy ra mà giơ tay: "Quan giám sát Hạ, mời ngồi."

May mà Hạ Chấn Linh không phải loại người bám riết không buông. Y chỉ liếc anh một cái, rồi ngồi xuống, trực tiếp vào thẳng vấn đề chính: "Cậu nhất định phải đi theo thư mời của nhà họ Tề sao?"

“Đương nhiên.”

“Lý do?”

Lời nói của Hạ Chấn Linh không giống nghi vấn, càng giống như là hỏi ý hơn.

Lâm Túc bèn nói: "Tôi muốn biết bọn họ chấp nhất với tôi vì nguyên nhân gì."

Người trước mặt im lặng vài giây, Hạ Chấn Linh mở miệng: "Cậu đưa tôi cùng đi đi."

Lâm Túc nhìn qua: "?"

Hạ Chấn Linh nói: "Cậu đi một mình làm tôi không yên tâm."

Tay bưng trà của Lâm Túc run lên. Anh hoảng hốt ngẩng mắt lên: [Capreolus, Hạ Chấn Linh là loại người có phong cách như vậy sao?]

Lâm Túc ổn định lại nỗi lòng, anh vừa muốn mở miệng thì nghe Hạ Chấn Linh tiếp tục nói: "Nhà họ Tề vốn dĩ đã từ từ suy thoái. Lỡ như có gì không cẩn thận, cậu diệt cả môn..."

Lâm Túc nói: "..."

Thì ra y không yên tâm là không yên tâm cho đối phương kìa.

Ánh mắt của Lâm Túc hơi ngưng lại.

Hạ Chấn Linh nói xong thì nhấp một ngụm trà. Lông mi dài mảnh buông xuống, che khuất màu mắt. Ánh mắt của Lâm Túc bỗng nhiên khựng lại. Đó là ảo giác sao... Trong khoảnh khắc giơ tay, khóe miệng của Hạ Chấn Linh có phải thật sự khẽ cong lên một chút hay không?

Tiếng ho nhẹ trong chén trà kéo suy nghĩ của Lâm Túc quay về.

Hạ Chấn Linh đã buông chén trà, y đổi sang đề tài khác: "Bên mời cậu chính là một chi thứ của nhà họ Tề, ở thành Lịch. Cậu đến làm người giám hộ, đồng thời trường học cũng đã cho nghỉ phép... Để xử lý việc nhập học, cậu hẳn là có người giám hộ."

Y vùa dứt lời, Lâm Túc cùng Capreolus đồng thời yên lặng một chút.

Hạ Chấn Linh hỏi: "Làm sao vậy?"

Lâm Túc mím môi, anh hỏi: [Capreolus, mày cảm thấy...]

Capreolus trả lời: [Tránh cho về sau đột nhiên chạm mặt, tôi cảm thấy cậu có thể lộ ra một chút.]

Lâm Túc khẽ nói rồi hơi ngồi thẳng lên một chút. Anh giơ tay chạm vào không trung, một khối linh thức bao trùm ánh sáng trắng chậm rãi hiện ra thực thể ở trước mặt Hạ Chấn Linh.

Lâm Túc giới thiệu: "Giới thiệu một chút, đây là linh thức của tôi, Capreolus. Anh cũng có thể gọi nó là A Mã."

Capreolus tùy ý hóa thành dáng người người đàn ông trung niên.

Lông mày Hạ Chấn Linh khẽ giật, nuốt xuống mấy lời cát tường suýt bật ra.

Một lúc sau, y tìm lại mạch chuyện, nhìn linh thức có vài phần giống Lâm Túc: “Vậy ra lúc làm thủ tục nhập học trước đây, nó đóng vai cha cậu.”

Lâm Túc nói: “Nam nữ bình đẳng, nó cũng có thể là mẹ.”

Trong nháy mắt, Capreolus hóa thành váy dài thướt tha.

Lâm Túc còn bổ sung:

“Tùy theo trường hợp mà thay đổi.”

Hạ Chấn Linh nhắm mắt một giây rồi mở ra, cảm xúc vững vàng đến đáng sợ:

"Tôi biết rồi, để... lệnh tôn lệnh đường về trước đi."

Lâm Túc khẽ gật đầu, anh lập tức thu hồi linh thức.

Trong phòng khách chỉ còn hai người đối diện nhau.

Sự tĩnh lặng lan tỏa giữa hương trà, hiếm thấy lộ ra vài phần an nhàn yên ả.

Hạ Chấn Linh đứng dậy chuẩn bị rời đi:

"Cậu định khi nào khởi hành?"

Lâm Túc đáp: "Tôi định ngày mai đến trường xin nghỉ, chiều lên đường."

Thân phận học sinh chẳng qua chỉ là vỏ bọc để anh giải quyết ủy thác, mệnh tiên mới là bản chức.

Hạ Chấn Linh gật đầu: "Được."

Hôm sau, Lâm Túc xin nghỉ bệnh mấy ngày.

Thực ra anh cũng chẳng cần mang gì, chỉ mang theo hai bộ quần áo thay, pháp khí của mình cùng mấy lá bùa.

Anh nhét vào ba lô rồi ra cửa.

Capreolus mở miệng: [Chúng ta đi bằng gì?]

Lâm Túc ngồi thang máy đi xuống, anh sửa lời nó: [Là tao đi bằng gì, còn mày thì theo ý thức tao gửi đi.]

Capreolus nói: [Tôi cũng có thể hóa thành cha mẹ cậu đi cùng.]

Đinh! Cửa thang máy mở ra.

Lâm Túc một tay bóp lấy linh thức phản nghịch, vạt áo bay bay, anh bước ra khỏi chung cư.

Capreolus bị bóp kêu chít chít: [Bất hiếu chít!]

Lâm Túc nói: [Tao thấy mày đã lạc lối trong con đường cosplay rồi.]

Cậu vừa mày một câu tao một câu thì một chiếc xe từ bên cạnh chậm rãi chạy tới, dừng ngay trước mặt Lâm Túc. Đường nét thân xe trơn mượt, bề mặt đen bóng phản chiếu ánh sáng.

Lâm Túc bị chặn lại, anh đổi bước chân.

Chiếc xe lại nhích lên một chút rồi dừng hẳn.

Lâm Túc dừng lại:

"Capreolus, có người tới gây chuyện."

Capreolus còn chưa kịp mở miệng, cửa xe phía trước đã mở. Một người đàn ông trung niên diện mạo hiền hòa từ ghế lái bước xuống. Người kia mặc tây trang chỉnh tề, lễ độ mỉm cười với Lâm Túc.

Lâm Túc dò xét: "Ông là?"

Người đàn ông trung niên lễ độ nói: "Nói theo thiết lập thì, tiên sinh bảo cậu có thể gọi tôi là lão Trương."

"..."

(Lâm Túc (lạnh lùng): [Hạ Chấn Linh cho ông bao nhiêu tiền để làm vậy?]

Capreolus: [Tôi đã nói vũ khí của anh ta là boomerang rồi mà.]

Hạ Chấn Linh, người xuất hiện muộn nhất, nhưng nhanh nhất được "ra mắt phụ huynh".)