Ngay sau đó ông ta nhíu mày. Chuyện hôm nay, trong lòng ông ta rõ như gương. Nhớ lại đủ loại chuyện trong quá khứ, Mạnh Viễn Bình mở miệng:
"Dạo này cậu quá hấp tấp. Vừa hay ngoại ô phía bắc sắp xây kho hàng, cậu qua đó đi, tĩnh tâm lại."
Sắc mặt Phùng Ấn lúc trắng lúc đỏ.
Mạnh Viễn Bình không để ý đến hắn nữa, nhấc chân bước ra cửa.
Lâm Túc cũng đi theo sau.
Đi được vài bước, anh đột nhiên hỏi: "Hội trưởng Mạnh nói ngoại ô phía bắc, là mảnh đất Tam Thanh Yển kia sao?"
Mạnh Viễn Bình hơi kinh ngạc mà liếc mắt nhìn: "Đúng vậy."
Áo khoác của Lâm Túc theo gió khẽ tung bay, anh nhìn về phía trước: "Chỉ là một chút đề xuất nhỏ. Cái giếng ở đầu thôn kia tốt nhất nên lấp lại, cổng thôn thì sửa hướng quay về phía đông. Nếu như ba dặm về hướng bắc đào ra thứ gì, hãy nhanh chóng tìm người xử lý."
Nắng sớm xuyên qua tán lá, bóng cây xanh lay động. Mạnh Viễn Bình lại thấy phía sau lưng thoáng chốc lạnh toát.
Ông ta rất nhanh đã điều chỉnh lại thần sắc, nghiêm túc gật đầu với Lâm Túc: "Tôi sẽ cho người đi xem, đa tạ cậu đã nhắc nhở."
Hai người không nói thêm gì nữa, trong ý thức Capreolus mở miệng: [Cậu đang bán chút ân tình cho hội trưởng Mạnh à?]
Lâm Túc nói: [Không hẳn.]
Anh nheo mắt, cảm nhận ánh mặt trời ấm áp xuyên qua rèm cửa: [Quan hệ với Hạ Chấn Linh nhiều nhất cũng chỉ khiến hắn nể tình tôi vài phần, tốt nhất vẫn là đúng lúc bày ra một chút thực lực.]
Capreolus đã hiểu: [Cái này gọi là ân uy đều dùng!]
Lâm Túc: "..."
Lâm Túc gợi ý: [Hay là lúc tao đi học, mày thỉnh thoảng lắng nên nghe thêm giờ ngữ văn đi?]
[He he.]
Cuối tuần trôi qua, lại đến thứ 2.
Vừa mới kết thúc một tiết thể dục.
Nắng trưa gay gắt, bọn học sinh đều tụm năm tụm ba đứng dưới bóng cây tránh nóng.
Lâm Túc mặc áo thể thao ngắn tay và quần đùi, uống một ngụm nước khoáng, tóc mái hơi thấm mồ hôi, cánh tay giơ lên dưới ánh mặt trời trắng đến chói mắt.
Trần Hữu đứng bên cạnh, không nhịn được quay đầu: "Tôi cảm giác ánh sáng hắt ra giống như là tia chớp, cậu cũng quá trắng."
Cậu ấy vừa nói vừa đưa tay muốn so thử, nhưng không cẩn thận chạm vào cánh tay của Lâm Túc. Động tác của Trần Hữu khựng lại: "Sao da cậu lại lạnh như vậy?"
Lâm Túc bình thản buông tay xuống, nhắm mắt: "Tại lòng tôi tĩnh."
“...”
[Cơ thể cậu vẫn chưa hồi phục đủ.] Capreolus trồi lên.
Tuy rằng sẽ không còn chuyện lúc nào cũng mệt rã rời, nhưng nhiệt độ cơ thể anh vẫn thấp hơn thường, nếu một ngày nào đó tiêu hao quá nhiều niệm lực, nói không chừng sẽ ngủ ngay tại chỗ.
Lâm Túc vốn thích ứng trong mọi tình cảnh: "Gần đây lại không có đơn đặt hàng mới."
Capreolus bày mưu tính kế cho anh: [Đi dán mã QR ở phố lớn ngõ nhỏ, nói không chừng sẽ có người tìm tới.]
Lâm Túc nói: [Có ban quản lý thành phố với cảnh sát.]
[...]
Bọn họ đang trò chuyện thì ủy viên tuyên truyền từ đầu kia sân thể dục trở về, trong tay là một đống thư tín: "Đến đây, đến đây, nhận thư tín!"
Bên kia lần lượt gọi tên từng người.
Khi Lâm Túc đang định trở về phòng học thì nghe: "Lâm Túc."
"?"
Anh quay đầu, anh có thể có tin gì chứ?
Ủy viên tuyên truyền đã đưa lá thư vào tay anh.
Phong thư trắng như tuyết, trên bìa có đóng dấu tự tay viết. Lâm Túc hơi nheo mắt, đi sang một bên trực tiếp mở thư ra.
Anh vốn dĩ chẳng cần xem nội dung, chỉ cần nhìn huy chương ở cuối thư đã thấy vô cùng quen thuộc.
"Thư mời của nhà họ Tề."
Capreolus lạnh lùng: [Tôi thấy lá thư này, phong bì liền biến thành màu đen, thật sự là xui xẻo. Đốt đi, coi như chưa từng thấy qua.]
Lâm Túc gấp lá thư lại: [Đốt làm gì, mày chẳng phải vừa mới nói niệm lực không đủ sao?] Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời tươi đẹp:
[Ăn cơm thôi, Capreolus.]
Đại khái là bởi vì Hạ Chấn Linh đã xử lý mây cái đuôi kia, cho nên nhà họ Tề không thể cứng rắn mà phải mềm mỏng.
Lâm Túc gửi tin nhắn cho Hạ Chấn Linh, tạm thời báo một tiếng.
Rất nhanh, anh đã nhận được hồi âm.
Linh: [Đêm nay tôi tới gặp cậu.]
Linh: [Phủ của cậu.]
Lâm Túc: "..."
Capreolus ghé sang một bên: [Vũ khí của anh ta hình như không phải là đao, mà là boomerang.]
Lâm Túc bình tĩnh ấn tắt di động: [Đã làm đến vị trí này, thì phải có chút đa tài đa nghệ.]
Tối hôm đó lúc 8 giờ, Hạ Chấn Linh đúng giờ đến. Không sớm cũng không muộn, vừa vặn đủ để Lâm Túc về nhà tắm rửa, thu dọn xong xuôi, chỉnh tề và thoả đáng mọi thứ.
Khi Hạ Chấn Linh đến, y vẫn ăn mặc chỉnh tề không chút cẩu thả. Cổ áo cao bao kín đến tận yết hầu, che khuất làn da phía dưới, chỉ mơ hồ lộ ra đường cong và hình dáng.
Ánh mắt giao nhau, trong mắt Lâm Túc thoáng hiện lên tia xao động.
Lâm Túc trong ý thức hỏi: [Chắc là hôm nay tao còn có việc gì chưa kịp làm đúng không?"
Capreolus nhắc nhở: [Tiểu Hạ.]