Động tác đặt danh thϊếp của Hạ Chấn Linh xuống bàn của Lâm Túc cực kỳ giống như đang gióng trống khua chiêng.
Trên tấm danh thϊếp nền đen viền bạc, vài chữ to mạnh mẽ có lực [Hội trưởng Hiệp hội Giám sát Thiên sư] hiện lên khiến người ta vô cùng kinh hãi.
Cát Lập Lập bị dọa sững người, Thư Dương cũng bị dọa sững người. Ánh mắt chờ xem kịch ngoài cửa tựa hồ cũng đông cứng.
Mạnh Viễn Bình trong nháy mắt cũng chấn động, ông ta một lần nữa trịnh trọng đánh giá thiếu niên trước mặt:
“Xin hỏi cậu họ gì?”
Lâm Túc đáp: “Tôi họ Lâm, Lâm trong Lâm Túc, Túc trong túc mệnh.”
Họ “Lâm”.
Mạnh Viễn Bình âm thầm suy nghĩ: Mấy đại phong thủy thế gia dường như không có họ “Lâm”. Cho dù có, cũng không ai dám trực tiếp gọi Hạ Chấn Linh là “Tiểu Hạ”.
Lâm Túc bỗng nhiên mở miệng:
“Người bạn ở phía sau cửa...”
Trong phòng và ngoài phòng đồng thời yên lặng.
Mạnh Viễn Bình nhíu mày, ông ta quay đầu nhìn về phía cửa. Trong khoảng tĩnh lặng tuyệt đối, Lâm Túc chậm rãi cất giọng:
“Để tôi nhìn thấy đôi tay của anh đi.”
Phùng Ấn phía sau cửa đi ra, có chút xấu hổ:
“Hội trưởng, tôi chỉ là đến xem.”
Mạnh Viễn Bình nhíu mày càng sâu, Phùng Ấn lập tức nhanh miệng nói: “Xem có phải tôi hiểu lầm điều gì.”
Phùng Ấn nhìn về phía Lâm Túc, hắn ta ngượng ngùng cười, dáng vẻ vô cùng khách khí: “Không nghĩ tới lại là khách quý bên phía hội trưởng Hạ. Tôi cứ tưởng là bộ trưởng Cát mang tới, hơn nữa cũng không nhận được thông báo... Không cẩn thận hiểu lầm, đắc tội, đắc tội.”
Lâm Túc giữ vẻ mặt bất động thanh sắc, anh nói trong ý thức: [Tao sai rồi, hắn không phải Coca.]
Capreolus nói tiếp: [Là trà.]
Phùng Ấn vừa dứt lời, Mạnh Viễn Bình quả nhiên trầm ngâm một chút. Chỉ dựa vào một tấm danh thϊếp mà xác thực không thể chứng thực được điều gì.
Mạnh Viễn Bình cầm lấy điện thoại, ông ta nói với Lâm Túc: “Xin chậm một chút, tôi sẽ gọi điện cho hội trưởng Hạ để tạ lỗi.”
Khóe mắt Lâm Túc giật giật, anh liếc mắt.
Chẳng lẽ tôi để ông gọi điện thoại hỏi hay sao?
Phùng Ấn nín thở, trong mắt giấu đi một tia chờ mong nào đó.
Lâm Túc thấy Mạnh Viễn Bình đã bấm số thì đưa tay ngăn lại, lắc đầu nói: "Hôm nay là cuối tuần, là thời gian riêng tư. Tiểu Hạ thường không nhận điện thoại của người ngoài, để tôi gọi thì hơn."
Anh nói xong thì bấm mở WeChat, gọi qua.
Vài ánh mắt đồng thời nhìn sang, chờ đợi hai tiếng chuông vang lên, rồi họ nghe thấy điện thoại được kết nối. Không đợi bên kia mở miệng, Lâm Túc đã quen thuộc mà lên tiếng:
"Này, Tiểu Hạ."
“...” Hạ Chấn Linh:?
Lâm Túc trò chuyện vui vẻ: "Tôi đã đến Hiệp hội Thiên sư, hội trưởng Mạnh cũng đang ở bên cạnh. Cái gì... không mệt, chẳng phải anh đã phái lão Trương đưa tôi tới đây sao?"
Capreolus: [Lão Trương là ai?]
Lâm Túc giữ nụ cười: [Trên giả thuyết thì đó là tài xế của Hạ Chấn Linh.]
Ống nghe yên lặng hai giây.
Âm thanh trầm ổn, lãnh đạm của Hạ Chấn Linh rốt cuộc truyền ra: "Vậy sao, tới rồi thì tốt."
Mạnh Viễn Bình nghe xong, trong lòng rốt cuộc thả lỏng, ông ta cách ống nghe chào một tiếng: "Hội trưởng Hạ, đã lâu không gặp. Trước đó không nghe nói bên anh có khách quý muốn đến, thật thất lễ."
Hạ Chấn Linh nói: "Là chúng tôi không muốn kinh động quá nhiều người, chưa kịp chào hỏi hội trưởng Mạnh trước."
Hai người chỉ khách sáo vài câu.
Lâm Túc cũng không ngờ Hạ Chấn Linh lại phối hợp như vậy, hơn nữa còn phối hợp đến mức kín kẽ. Khi anh cúp điện thoại còn mang theo chút chột dạ, giọng nói cũng dịu đi mấy phần:
"Anh bận thì làm việc đi, tôi cúp đây."
"Được.”
Điện thoại đã tắt, Mạnh Viễn Bình cũng thay đổi thái độ.
Từ khoảnh khắc Hạ Chấn Linh mở miệng, trái tim Phùng Ấn đã hoàn toàn nguội lạnh. Lúc này hắn ta xụ mặt xuống, không nói một lời mà dán vào tường, hạ thấp sự tồn tại của mình.
Mạnh Viễn Bình hỏi: "Cậu Lâm lần này tới là để làm gì?"
Lâm Túc nói: "Làm chứng nhận thiên sư, trước đó đã bị gạch bỏ."
Mạnh Viễn Bình biết nên dừng ở mức nào, ông ta không hề truy hỏi thêm, chỉ quay đầu bảo Thư Dương sắp xếp lại tư liệu một lần nữa. Trong khi bọn họ đang chuẩn bị ở bên kia, Lâm Túc nhân cơ hội này liền gửi tin WeChat cho Hạ Chấn Linh:
Ngủ đến khi tự tỉnh: [Cảm ơn quan giám sát, (ngại ngùng).]
Linh: [Không cần, cảm ơn lão Trương là được.]
Lâm Túc: "..."
Anh đóng điện thoại lại, sau đó điền đầy đủ tư liệu.
Giấy chứng nhận không thể cấp ngay tại chỗ mà được cấp sau khi hoàn thành quy trình phỏng chừng dăm ba ngày. Lâm Túc điền xong tư liệu thì chuẩn bị rời đi, Mạnh Viễn Bình và Cát Lập Lập cùng nhau tiễn anh.
Mạnh Viễn Bình nói: "Về sau nếu có việc, cậu Lâm có thể trực tiếp tìm tôi."
Lâm Túc cũng không từ chối: "Đa tạ hội trưởng Mạnh."
Bọn họ cùng nhau bước ra cửa.
Phùng Ấn bên kia đang dán vào chân tường, sợ bị chú ý. Mấy người đang định bước ra cửa thì Lâm Túc bỗng nhiên dừng lại.
Lâm Túc quay đầu, thân thiện gọi hắn ta: "Cùng đi thôi."
Phùng Ấn: "..."
Ánh mắt Mạnh Viễn Bình rơi xuống người kia.