Phùng Ấn lập tức giật mình, quay ngoắt đầu lại.
Sau lưng chỉ là khoảng trống rỗng. HHấn phản ứng lại, quay đầu trừng mắt nhìn Lâm Túc: "Cậu..."
Lâm Túc nói:
"Nhìn lầm rồi, ôi chao."
"..."
Phùng Ấn hung hăng liếc mắt một cái, nói một câu: "Hừm."
Hắn ta lướt qua hai người rồi rời đi.
Người vừa đi khỏi, Cát Lập Lập vội nói với Lâm Túc: "Làm đại nhân chê cười rồi."
Lâm Túc bình luận: "Hắn rất giống một cái chai đồ uống."
Cát Lập Lập chăm chú lắng nghe: "Hả?"
Lâm Túc cất bước:
"Coca. Đi thôi!”
"..."
Phòng làm việc được thiết lập ở bên ngoài đạo quán. Văn phòng mới xây không lớn, bốn phía rộng thoáng, bên trong đặt một chiếc bàn làm việc khá rộng. Sau bàn là một thanh niên đeo kính. Trên bàn có tấm bảng đề tên: Thư Dương.
Thư Dương thấy bọn họ bước vào thì lên tiếng trước: “Bộ trưởng Cát.”
Sau đó, ánh mắt cậu ta dừng lại trên người Lâm Túc: “Người muốn làm giấy chứng nhận chính là cậu ấy sao?”
“Đúng vậy, lấy tư liệu ra đi.”
Cát Lập Lập nói xong, thì quay sang Lâm Túc:
“Đại...”
Hắn vừa mở miệng, Thư Dương đã nghi hoặc nhìn qua, làm hắn im bặt, ngập ngừng đổi giọng: “Cứ mạnh dạn mà điền đi.”
“...” Lâm Túc.
Trong khoảnh khắc, thần sắc Thư Dương thoáng hiện vẻ sợ hãi. Cậu ta đè chặt tập tư liệu, vẻ mặt đầy nghi ngờ:
“Từ từ, tại sao lại nói là mạnh dạn? Nghe giống như đang làm chuyện gì không thể làm... Thật sự không có vấn đề chứ?”
Ngay cả Capreolus cũng không nhịn được: [Lời này nghe giống như: Ra tay đi!]
Lâm Túc cảm thán: [Bạch Vô Thường thay tao tìm người toàn là nhân tài thôi!]
Thư Dương vẫn còn hoảng hốt: “Bộ trưởng, bộ trưởng, ngài nói một câu đi!”
Cát Lập Lập im lặng một thoáng rồi đáp: “Không thành vấn đề, không thành vấn đề! Được rồi, đừng hỏi nữa, đây không phải chuyện cậu có thể hỏi.”
Hắn nói xong lập tức đưa tập tư liệu cho Lâm Túc: “Ngài điền đi.”
Lâm Túc chỉ còn biết:
“...” Thôi.
Lâm Túc không muốn tham dự vào vở kịch khôi hài này.
Anh đang định lấy bút trên bàn thì một giọng nói uy nghiêm, đoan chính đột nhiên vang lên từ ngoài cửa:“Mấy người đang làm gì vậy?”
Cát Lập Lập và Thư Dương đồng thời chấn động, lập tức đứng thẳng. “Hội... hội trưởng!”
Lâm Túc quay đầu, chỉ thấy một người đàn ông chừng 50 tuổi khoanh tay đứng ở cửa. Khuôn mặt người đó trầm ổn tuấn tú, thân mặc trường bào. Giữa hai mày nổi rõ một chữ “Xuyên”, dáng vẻ vô cùng nghiêm nghị.
Anh nhớ tới trước đó đã nghe người khác nhắc qua cái tên: hội trưởng Mạnh Viễn Bình.
Cát Lập Lập vội mở miệng: “Hội trưởng, ngài sao lại tới đây?”
Mạnh Viễn Bình đảo mắt một vòng, ánh nhìn dừng lại trên người Lâm Túc, sau đó lại quay sang nhìn Cát Lập Lập: “Nghe nói cậu mang theo người sống tới phòng làm việc, việc này cậu định giải thích thế nào?”
Cát Lập Lập ấp úng: “Tôi...”
Lâm Túc khẽ nheo mắt, nhìn về phía cửa đang thoáng hiện ra hai chữ bát tự: Ồ, "nghe nói” sao?
Mạnh Viễn Bình trầm giọng hỏi:
“Thế nào, không giải thích được sao?”
Cát Lập Lập nôn nóng do dự hai giây, rồi nghiến răng, quay ngoắt sang nhìn Lâm Túc:
Đại nhân!
Tuy rằng Thư Dương không rõ tình huống, nhưng khi cậu ta thấy bộ trưởng Cát quay đầu, cậu ta cũng làm theo, xoay người nhìn về phía Lâm Túc: ... Đại, can đảm lên!
Hai ánh mắt cầu cứu đồng thời dừng lại trên người Lâm Túc.
Lâm Túc: “...”
Mạnh Viễn Bình cũng thuận thế nhìn lại.
Còn có hai ánh mắt ngoài cửa kia, như có như không, tựa hồ đang chờ xem kịch vui.
Capreolus nói: [Cậu có cách nào không cần bại lộ thần cách, mà vẫn có thể chấn trụ bọn họ hoàn toàn không?]
[Mau, lộ hai tay!]
Lâm Túc nhàn nhạt nói: “Bộc lộ tài năng là đủ rồi.”
Capreolus nói: [Không hổ là cậu!]
Ở dưới ánh mắt mong đợi của Capreolus, Lâm Túc đặt danh thϊếp của Hạ Chấn Linh xuống bàn!
Anh giữ tư thái cao ngạo, quét mắt nhìn một vòng, ra vẻ già dặn mà nói: “Tiểu Hạ nói, tôi có thể đến nơi này xem một chút. Không có ai tiếp đãi sao?”
[Móa!]
(Lâm Túc: Nói một tay, chính là một tay. Kẻ hèn một tay này không đáng nhắc tới.)