Chương 21

Hắc Vô Thường nói xong, lại ném cho Lâm Túc một ánh mắt quen thuộc, đồng thời búng đầu lưỡi: Ger!

Lâm Túc: "...”

Đủ rồi, mau thu cái lưỡi lại.

Hắc Vô Thường hiếu kỳ đánh giá hai người một lượt: "Sao hai vị lại ở cùng nhau?"

Rất nhanh, Hắc Vô Thường đã hiểu ra:

"Đã rõ, là tới quan quan..."

Lâm Túc lập tức tung chân đá hắn một cái:

"Câm miệng."

Anh nghĩ, ở trước mặt quan giám sát thì không được nói những lời khác người như vậy.

Hạ Chấn Linh cất giọng nhàn nhạt:

"Quan quan?"

Lâm Túc nhìn về phía Hạ Chấn Linh: "Hắn nói chúng ta quan quan thư cưu, tại hà chi châu."

Trong phòng khách yên tĩnh suốt nửa buổi.

Sau đó, Hạ Chấn Linh nghiêm trang mở miệng: "Người thèm muốn thân mình cậu quá nhiều, tôi không xứng chen vào."

Lâm Túc: "..."

Hắc Vô Thường chớp mắt đầy kinh hãi, hắn há to miệng, cổ họng hướng thẳng về phía Lâm Túc.

Hạ Chấn Linh và Hắc Vô Thường vốn không thân thiết. Y đã nói xong những gì cần nói nên không ở lại lâu, mà trực tiếp rời đi.

Người vừa đi khỏi, Hắc Vô Thường rốt cuộc cũng được thả lỏng, hắn chiếm luôn chỗ ngồi trên sofa.

Lâm Túc hỏi: "Sao anh lại tới đây?"

Hắc Vô Thường đáp: "Đến phiên A Thất trực ban, tôi đi du lịch."

Hắn đang định coi như ở nhà mà rót trà uống, thì thấy Lâm Túc lấy lại ấm trà: "Tôi pha cho anh một ấm mới."

Hắc Vô Thường được đối xử tốt mà sinh lòng sợ hãi: "Quá khách khí."

Lâm Túc lắc đầu: "Không khách khí, anh thích hợp bị chỉnh đốn một chút."

"?"

Tuần thứ hai, Lâm Túc lại trở về trường học.

Trong tuần này, anh không gặp Hạ Chấn Linh trong trường, cũng không thấy những “cái đuôi” xuất hiện phía sau mình nữa.

Lâm Túc không khỏi cảm thán một câu:

"Quả nhiên sấm rền gió cuốn."

Anh không cần phân tâm vì chuyện khác, vừa hay cuối tuần có thể yên tâm cùng Cát Lập Lập đi tham gia tranh tài ở Hiệp hội Thiên sư.

Hiệp hội Thiên Sư trải rộng khắp cả nước, ở thành Tuân cũng có một phân hội.

Phân hội được thiết lập tại phía đông thành, đời trước vốn là một đạo quán.

Trên cơ sở bảo lưu trục trung tâm tiến dần lên cùng kết cấu đối xứng trái phải nguyên bản, người ta xây thêm các kiến trúc hiện đại để làm nơi hành chính ở hai bên và khoảng đất trống ngoài sơn môn.

Khi Lâm Túc tới cửa, Cát Lập Lập đã chờ sẵn ở đó.

Khi Lâm Túc đi tới, Cát Lập Lập lập tức chào đón. Hắn còn mơ hồ chắp hai tay trước ngực, như đang bái cái gì: "Đại nhân!"

Lâm Túc cố gắng xem nhẹ cử chỉ ấy, anh hỏi:

"Hôm nay thế nào?"

Cát Lập Lập đáp: "Hôm nay vừa lúc có tuyển chọn nhập môn và thi đấu, phần lớn mọi người đều tập trung ở quảng trường bên kia."

Cát Lập Lập vừa nói vừa dẫn Lâm Túc đi vào trong: "Tôi đã nói với đồng liêu ở phòng làm việc rồi. Đại nhân chỉ cần làm tốt những thủ tục tất yếu, mấy khảo hạch kia không cần."

Dù gì thì Cát Lập Lập đã tự mình trải nghiệm.

Nói đi cũng phải nói lại, chẳng lẽ Bạch Vô Thường đại nhân bảo hắn đưa người tới để tiếp nhận khảo hạch sao?

Bọn họ dám khảo hạch một vị thần sai sao?

Chuyện này tốt nhất là âm thầm xử lý, đừng dại mà đắc tội thần sai đại nhân.

Lâm Túc không biết hoạt động của nội tâm Cát Lập Lập lúc này rất phong phú. Anh tùy ý gật đầu: "Vậy thì tốt."

Anh nghĩ có thể bớt việc thì bớt việc, làm xong rồi trở về ngủ.

Lâm Túc đi theo Cát Lập Lập đi thẳng vào đạo quán.

Ánh nắng xuyên qua tán cây xanh biếc, chiếu xuống mặt đất từ mái cong của đình đài phía trên đầu. Anh đang nghe Cát Lập Lập thao thao bất tuyệt thì giọng nói của hắn bỗng nhiên dừng lại.

Lâm Túc ngẩng đầu thì thấy một người đối diện đi tới.

Người kia dáng cao gầy, tướng mạo có chút chua ngoa. Hắn nhìn vào mắt Lâm Túc, rồi hừ cười một tiếng với Cát Lập Lập: "Tôi còn nói không thấy bóng dáng bộ trưởng Cát đâu, hóa ra lại lặng lẽ dẫn người tiến vào?"

Người kia hừ lạnh:

"Ồ. Nhìn... 17 - 18? Đã thành niên chưa?"

Cát Lập Lập vừa chạm mặt Phùng Ấn, trong lòng đã cảm thấy có thứ gì đó rơi "bộp" một cái.

Hai người bọn họ luôn luôn không hợp, Phùng Ấn thường xuyên bắt được cơ hội là lập tức tìm cách làm khó hắn.

Cát Lập Lập nghiêm mặt, khẽ chắn trước người Lâm Túc: "Liên quan gì tới anh? Việc hội trưởng giao đã làm xong chưa?"

Phùng Ấn quan sát thần sắc của hắn, sau đó quay đầu nhìn con đường thông về hướng kia, ánh mắt híp lại. Tiếp theo, hắn ta làm như không có việc gì mà đáp:

"Chưa."

Cát Lập Lập nói:

"Chưa thì bớt lo chuyện bao đồng, cẩn thận hội trưởng..."

"Ha, anh cho rằng nói tên hội trưởng là có thể làm tôi sợ sao?"

Lâm Túc bỗng nhiên nhìn về phía sau hắn ta mà kêu một tiếng: "Hội trưởng."