Chương 20

Lực ấn trên da đầu chợt mạnh hơn một chút.

[Cảm giác này quen lắm, tự dưng nhớ đến lần cậu cosplay Tề Ngọc Hành bị ép chơi suốt một đêm kia.]

Lâm Túc nhướng mắt nhìn lên, khẽ cười: [Hẳn là hắn nói gì đó ra ngoài, khiến bọn họ tới thăm dò thật giả. Nhưng mấy món pháp khí kia chủ yếu là để đuổi hồn, chứng tỏ mục tiêu không phải là hồn phách của Tề Ngọc Hành.]

Capreolus rướn cổ thăm dò: [Vậy thì là ai?]

[Nếu thật sự là để hoàn dương, mà còn được gia chủ nhà họ Tề chọn làm thân thể, vậy chắc chắn phải có điểm hơn người.]

Lâm Túc tự thương xót, khẽ vuốt cơ thể mình: [Không sai, mục tiêu của bọn họ chính là thân tàn phế này của tao.]

[...]

Ánh đèn phòng tắm chiếu xuống từ trên trần nhà, hơi nước mờ ảo bao quanh. Trong gian phòng lặng im vài giây, sau đó Capreolus mới điều chỉnh lại tâm tình:

[Vậy xin hỏi phần thân tàn phế này của cậu, có kế hoạch gì kiện toàn không?]

Lâm Túc đưa tay lấy di động bên cạnh: “Sau khi tên họ Tề kia bị Hiệp hội Giám sát đưa đi, tao vẫn chưa hỏi được bước tiếp theo. Cũng không rõ hắn làm cách nào để ở giữa làm khó làm dễ.]

[Còn có quan hệ giữa mấy phe này, trong đó ẩn chứa điều gì, cùng những chuyện khác nữa...]

[Đi hỏi Hạ Chấn Linh trước đã.]

Anh vừa nói vừa nhấn mở một liên hệ trên WeChat, gửi đi một tin nhắn:

[Giám sát Hạ, có chuyện quan trọng cần bàn. Mời đến chỗ của tôi một chuyến.]

Thuận tiện kèm theo địa chỉ.

Chỉ hai giây sau, bên kia trả lời: [Được.]

Hạ Chấn Linh đến rất nhanh.

Bởi vì nghe nói có chuyện quan trọng nên y vẫn mặc nguyên bộ trang phục nghiêm chỉnh như trước, áo vest thẳng tắp.

Y tới trước cửa chung cư, nhấn chuông cửa.

Chỉ mười mấy giây sau, bên trong vang lên tiếng bước chân, kế đó cửa lớn bị kéo ra.

Lâm Túc đứng ở trước cửa, một tay chống lên khung cửa.

Mái tóc đen nhánh còn vương hơi nước, áo choàng bên ngoài vắt chéo hờ hững, nơi đầu vai còn một mảng ẩm ướt.

Hạ Chấn Linh còn chưa kịp mở miệng, Lâm Túc đã đi thẳng vào vấn đề:

[Là như thế này, gần đây có rất nhiều người thèm khát thân thể của tôi, anh có manh mối gì không?]

[...]

(Hạ Chấn Linh: Tôi nên có manh mối gì sao?)

.

Hành lang sáng đèn, ánh sáng từ ngoài cửa rọi vào cửa.

Hạ Chấn Linh cụp mắt đứng ở cửa. Trong khoảng lặng nặng nề, y thốt ra một câu rõ ràng: "Tôi nên có manh mối gì sao?"

Y ngừng lại hai giây, thản nhiên nói:

"Tôi không nhận làm cố vấn tình cảm."

Hạ Chấn Linh nói xong rồi quay đầu định rời đi.

Lâm Túc đưa tay giữ chặt y. Qua hai lớp vải, lòng bàn tay anh vẫn cảm nhận được cảm giác chân thực và nhiệt độ ấm nóng. Lâm Túc khẽ thở dài, bất đắc dĩ nói:

"Anh đang nghĩ đi đâu vậy?"

Lâm Túc nói xong thì buông tay, nghiêng người nhường đường:

"Tiến vào rồi nói."

Hạ Chấn Linh nhìn anh thật sâu rồi xoay người bước vào.

Cánh cửa đóng lại.

Lâm Túc dẫn Hạ Chấn Linh đi về phía phòng khách. Anh nói trong ý thức: [Capreolus, mày còn bảo anh ta đứng đắn.]

Từ lúc nghe câu "thèm khát thân thể của tôi”, Capreolus đã rơi vào im lặng. Lúc này, nó cuối cùng cũng nhịn không được mà lên tiếng: [Tuy rằng tôi là linh thức của cậu, nhưng tôi không thể không nói Hạ Chấn Linh vô tội.]

Lâm Túc không so đo với nó, anh nói: [Mày thật đúng là thân tại Tào tâm tại Hán.]

Capreolus phát ra tiếng kêu đặc trưng của giống loài mình.

Khi tới phòng khách, Lâm Túc dẫn Hạ Chấn Linh ngồi xuống.

Trên bàn trà bày một bộ trà cụ sơn thủy Định Diêu. Lâm Túc dùng một tay nhấc ấm nước ấm, động tác tao nhã, ung dung đầy ý vị.

Lâm Túc nói: "Mao Tiêm, anh muốn uống loại năm 82 hay loại sau năm 2000?"

Anh không đợi Hạ Chấn Linh trả lời, đã nói tiếp: "Uống loại năm 82 đi, sợ anh bị chỉnh đốn."

"..."

Hạ Chấn Linh nhìn anh, bình tĩnh nói:

"Gặp qua biển rộng thì sẽ không còn sợ hãi dòng suối."

Lâm Túc vừa rót nước vừa mỉm cười, nói:

"Thì ra dũng khí của anh là do tôi ban cho."

Ánh mắt sâu xa của anh dừng lại trên người Hạ Chấn Linh.

Trà nhanh chóng tỏa hương, khói trà lượn lờ.

Một làn hương nhè nhẹ quẩn quanh trên bàn gỗ lê, mùi thanh nhã khiến người ta bình tĩnh hơn.

Lâm Túc chỉnh lại vạt áo rồi ngồi xuống, nhấc một chân lên. Một đoạn mắt cá chân của anh lộ ra, khẽ rung nhè nhẹ.

Hạ Chấn Linh liếc qua bằng khóe mắt, rồi y bình thản dời ánh nhìn, hướng về phía Lâm Túc, nói: "Cậu muốn nói chuyện gì?"

Lâm Túc nhìn y: "Có người theo dõi tôi, hẳn là đều thèm khát thân thể của tôi mà đến. Để tôi nói rõ cho anh."

Hạ Chấn Linh nhíu mày.

Nhưng khi y nghe Lâm Túc nói xong rõ ràng từ đầu đến cuối, y mới phát hiện đúng là nghĩa đen của câu "thèm khát thân thể của tôi".

Lâm Túc nhấp hai ngụm trà rồi nói:

"Cho nên cái tên ngoan cố đó... Tôi nói này tên họ Tề đó thế nào rồi?"

Hạ Chấn Linh nhíu mày, trầm giọng nói:

"Nhà họ Tề đã đưa người về."

Lâm Túc hơi nhướng khóe mắt, anh nhìn về phía y.

Hạ Chấn Linh nói tiếp: "Hắn hẳn là có phương thức liên lạc đặc biệt. Nếu suy đoán như vậy, khả năng là hắn dùng tin tức chủ nhà họ Tề hoàn dương để đổi lấy việc nhà họ Tề bảo vệ cho hắn một con đường sống. Ngay hôm sau khi hắn bị bắt về, nhà họ Tề đã đến đòi người."

Lâm Túc để lộ sự không vui nơi khóe mắt và đuôi mày, chỉ hận rèn sắt không thành thép mà nói: "Toàn tay toàn chân thả đi sao?”

Hiệp hội Giám sát các anh làm việc kiểu gì vậy! Không thể làm chút gì đó sao.

"Xử lý rồi."

Hạ Chấn Linh giữ nguyên sắc mặt, không biến đổi chút nào, y nói: "Nhà họ Tề tới, tôi nói: Không khéo, không cẩn thận vừa mới xử lý."

Lâm Túc: “...” Cũng tốt.

Anh quay đầu nhìn ra con đường dính đầy tuyết và bùn: "Người ta đều nói đàn ông nghiêm túc là đẹp trai nhất, nhưng anh thì không giống vậy. Anh nhây một cách nghiêm túc thì mới thật sự đẹp trai."

Capreolus hiểu rõ: [Lúc anh ta khiến cậu vui vẻ, chính là khi anh ta đẹp trai nhất thì có.]

Hạ Chấn Linh bỗng nhiên lên tiếng:

"Chuyện này là do tôi giám sát bất lực. Tôi sẽ đi thu dọn sạch sẽ."

Lâm Túc hừ một tiếng:

"Ừ hừ."

Lâm Túc vốn là người có thể ngồi thì tuyệt không đứng, có thể bớt chuyện thì tuyệt không tìm thêm việc. Anh nghiêng người ngồi trên sofa, nghe thế thì híp mắt, dáng vẻ giống như con mèo nhàn nhã cao quý:

"Vậy phiền anh rồi, quan giám sát Hạ."

Cách xưng hô ấy khiến thần sắc Hạ Chấn Linh khẽ dao động.

Hạ Chấn Linh đoan chính mà nhấp một ngụm trà: "Đừng khách khí, cậu còn bận đọc sách mà."

Lâm Túc: "..."

Khói trà lượn lờ còn chưa tan hết.

Trong khoảnh khắc trầm lặng, một tiếng động đột ngột phá vỡ không khí.

"Loảng xoảng!"

Lâm Túc quay đầu thì thấy một bóng đen mang theo âm khí xông vào từ cửa sổ.

Chiếc chén trà trên tay dừng lại ngay mặt bàn. Hạ Chấn Linh giương đôi mắt sắc bén, y đã đưa tay nắm chặt chuôi đao.

"!" Lâm Túc không nghĩ tới Hạ Chấn Linh ra tay nhanh như vậy. Anh kịp phản ứng, đứng dậy, đè lại tay y:

"Từ từ, đừng rút đao, người một nhà!"

Động tác rút đao của Hạ Chấn Linh dừng lại.

Một nửa thân thể của Hắc Vô Thường chậm rãi chui vào từ cửa sổ.

Mười giây sau, ba người trong phòng khách đứng đối diện nhau.

Hắc Vô Thường hướng về phía Hạ Chấn Linh cung kính hành lễ: "Giám sát quan đại nhân, mệnh tiên đại nhân."