Thất gia ở đây chính là chỉ Bạch Vô Thường.
Bọn họ có một quy củ: Trong đa số trường hợp, âm sai không hiện nguyên hình, thần sai không lộ thần vị.
Vì vậy, Lâm Túc chuẩn bị khoác lên mình một lớp “áo choàng thiên sư” để thuận tiện cho việc tiếp nhận ủy thác sau này.
“Ừm, Bạch Vô... Anh ta không nói với anh là tôi có chỗ đặc biệt sao?”
Cát Lập Lập vừa nghe hai chữ kia thì vội xác nhận: “Không thể nói là chưa nói...”
Hắn do dự lấy điện thoại ra, nuốt nước bọt:
“Thất gia có vẽ cho tôi một tấm thẻ.”
Màn hình điện thoại sáng lên.
Hai con mắt, một cái mũi, một cái miệng.
Lâm Túc: “...”
Capreolus: [...]
Trong ý thức, Lâm Túc không nhịn được tán thưởng: [Capreolus... Nét bút của hắn, thật sự giản lược đến mức chạm đúng điểm mấu chốt.]
Ngoại trừ những nét bắt buộc phải có thì tên kia chẳng vẽ thừa một nét nào.
Capreolus lên tiếng điều giải: [Cũng tốt, thêm vài nét nữa thì giống lệnh truy nã mất.]
Một người một linh chìm đắm trong việc ngắm nhìn tác phẩm vĩ đại.
Cát Lập Lập không thấy được linh thức, chỉ thấy thiếu niên đối diện quá mức thanh tuấn, nhìn nửa ngày vẫn không nhúc nhích. Khuôn mặt như bạch ngọc, khi cử động phần cổ tay lộ ra mạch máu xanh nhạt.
Nói là đại nhân gì đó nhưng hắn thật sự không có chút cảm giác nào.
Nhưng Cát Lập Lập vẫn cung kính, cẩn thận ngồi yên, cho đến khi Lâm Túc đẩy điện thoại trả lại cho hắn.
“Tôi muốn làm một tấm chứng nhận thiên sư.”
Trước đây anh cũng có, nhưng 17 năm trước, giới phong thủy làm việc ngang ngược dẫn đến toàn bộ Hiệp hội Thiên Sư bị cải tổ triệt để. Lúc đó “áo choàng” của anh cũng bị xóa bỏ theo.
“Có thể thì có thể, nhưng dạo gần đây hiệp hội đang chuẩn bị hoạt động và thi đấu, thủ tục hơi phức tạp. Nếu muốn tìm người hỗ trợ thì hầu hết đám nhân viên tạm thời không lo liệu được quá nhiều việc.”
Cát Lập Lập hỏi: “Đại nhân không vội, cuối tuần sau tôi dẫn ngài đi xem?”
Lâm Túc gật đầu, rồi hỏi: “Hiện tại hội trưởng là ai?”
Cát Lập Lập nói ra một cái tên.
“Hiệp hội có quy củ gì không, có cần xin gặp mặt không?”
“Không cần, không cần.”
Lâm Túc lại thuận tiện hỏi thêm mấy vấn đề.
Với người đã hôn mê nhiều năm thì những gì Lâm Túc hỏi đều rất cơ bản. Sau vài lượt trao đổi, tuy thái độ của Cát Lập Lập vẫn như cũ nhưng dần dần có thêm vài phần nghi ngờ, thiếu đi chút kính trọng ban đầu.
[Hắn chắc đang nghĩ, cái người gọi là “đại nhân” này sao cái gì cũng không biết, còn chẳng bằng một đạo sĩ bình thường.]
Lâm Túc: [Hắn không biết có một câu gọi là kẻ quý hay quên nhiều chuyện.]
Capreolus lắc đầu: [Nếu quý nhân trong thiên hạ đều giống cậu thì thế đạo không biết sẽ loạn thành cái thứ gì.]
[...]
Anh không để ý tới nó, cũng không nói thêm gì với Cát Lập Lập. Bởi vì rất nhanh, anh đã hiểu rõ tình huống cơ bản.
Lâm Túc đứng dậy, chào Cát Lập Lập rồi bước đi, nhưng bỗng nhiên quay đầu lại nói với hắn: “Thần khí của anh bị suy tán, thoát ra bên ngoài, sợ là sắp tới sẽ gặp chút tai nạn nhỏ. Khí sắc ở cung Ngọ cũng khác thường, đến tháng 5, khi Hỏa khí cực thịnh lại khắc với Thủy, tôi khuyên anh nên chạy thật nhanh tránh xa một chút. Nếu không sẽ có gặp tai nạn liên quan đến Thổ."
Cát Lập Lập: “?”
Lâm Túc nói xong lập tức rời đi.
Chuông gió ở cửa vang lên một tiếng leng keng.
Cát Lập Lập lúc này mới hoàn hồn, có hơi mơ hồ. “Chạy thật nhanh” là chạy nhanh thế nào? Xem vận cũng chỉ xem trong ba tháng, anh ta muốn mình “chạy thật nhanh” ra sao?
Hắn lắc đầu, cũng đứng dậy chuẩn bị ra ngoài.
Lúc hắn tới cửa thì thấy một bên vũng nước kéo dài trên mặt đất, ướt sũng. Ngày thường, hắn sẽ cứ thế bước qua, nhưng trong đầu bỗng lóe lên câu "chạy nhanh” kia.
Cát Lập Lập dừng lại một giây, rồi nghe lời cảnh báo mà tránh sang một bên.
Hắn vừa mới vòng qua thì đột nhiên nghe một tiếng “loảng xoảng”. Quay đầu nhìn lại, chậu hoa đất nung treo trên tường rơi xuống, rớt xuống vũng nước trên nền đất ướt sũng, đất và mảnh vỡ văng tung tóe.
“...”
Cát Lập Lập trợn mắt há hốc mồm.
Hai giây sau, hắn nghiêm nghị rút điện thoại ra, nhìn vào tấm phúc giản và nét bút đơn sơ trên màn hình, sau đó cung kính bái lạy:
“Đại nhân, ngài linh quá!”
Quán cà phê cách chung cư không xa.
Lâm Túc đi một vòng rồi quay về.
Xuyên qua khu dân cư là một con hẻm yên tĩnh, chỉ có lác đác vài người qua đường.
Bước chân anh bước trên mặt đường xi măng không nhanh không chậm.
Anh nhìn về phía trước, bỗng khẽ nhíu mày. Cùng lúc đó, trong ý thức vang lên một giọng nói: [Bên kia...]
[Có người đi theo tao, tao biết.]
[Cậu nhận thấy được hơi thở?]
[Bát tự vượt qua cả bức tường nên tao thấy được.]
[...] Capreolus.
Anh giả vờ như không phát hiện, đi thêm một đoạn rồi rẽ vào một con hẻm vắng người. Vài bóng người phía sau khựng lại một thoáng, rồi lần lượt bám theo.
Mười giây sau.
“Thiên Cương Địa Sát, pháp lệnh thủ hồn, an!”
“Bát Phương Ly hỏa, đốt thần phá ma, sí!”
“Âm Dương Nhị Khí, thiên địa vô cực, biến!”
Trong hẻm bùng lên vài luồng ánh sáng như lửa, tiếng kêu thảm thiết vang lên hỗn loạn rồi cũng im bặt.. Sau mấy tiếng “bang bang” trầm đυ.c, bụi đất tan đi, tất cả lại trở về yên lặng.
Lâm Túc từ đầu hẻm bước ra, áo quần không dính chút bụi trần.
A, xong.
Anh trở lại chung cư, rồi đóng cửa lại.
Trên người còn vương mùi bùa chú bị thiêu đốt, Lâm Túc cởi bỏ quần áo, đi tắm rửa trước.
Hơi nước ấm bốc lên, sương mù phủ mờ khắp phòng, mặt nước chỉ ngập đến ngực. Anh ngửa đầu, tựa vào thành bồn tắm, thoải mái thở ra một hơi nóng.
[Đám vừa rồi là ai?]
Capreolus cuộn tròn trên đỉnh đầu anh, giúp anh xoa bóp da đầu.
[Người của vài phe khác nhau, không phải cùng một nhóm.]
Lâm Túc nhớ lại những lá bát tự mình vừa thấy: [Đều là thầy phong thủy, có nhà họ Tề, nhà họ Chu... Ừ, bên trái một chút, ấn huyệt Bách Hội cho tao. Ngoài mấy thế gia đó, còn có vài kẻ lai lịch cổ quái, chẳng rõ gốc gác.]
[Nhìn bọn họ mang theo pháp khí với bùa chú, nào là cờ dẫn hồn, Tam Thanh linh, bùa trấn hồn... tất cả đều liên quan đến việc đuổi hồn và hoàn dương.]