Âm thanh giòn giã ấy lại vang lên sau cánh cửa.
Lâm Túc vẫn đứng tựa vào cửa, trông như hoa sen dưới mưa. Còn chủ nhiệm Lý thid toát hết mồ hôi, dịu giọng nói:
"Vậy à? Thế thì mau đến phòng y tế đi.”
Động tĩnh bên trong nhỏ dần, hình như mẹ của Trịnh Phi đã được khuyên can.
Lâm Túc cũng thấy đủ, bèn ngồi dậy nghiêng người tựa vào khung cửa: "Vâng ạ!”
Chủ nhiệm Lý khẽ thở ra, định mở cửa nhưng tay ông ta vừa mới đυ.ng tới nắm cửa thì lại nghe Hạ Chấn Linh đột nhiên mở miệng: “Không ổn chỗ nào?”
Chủ nhiệm Lý lẫn Lâm Túc đều bất ngờ.
Anh ngẩng đầu thì chạm phải đáy mắt Hạ Chấn Linh. Lông mi của đối phương rất dài, mỗi khi y nhìn xuống, hàng lông mi che khuất đi cả màu mắt, phối hợp với biểu cảm lạnh nhạt lại mang theo một loại mê hoặc khó nói.
Lâm Túc vẫn giữ nguyên vai diễn của mình, chậm rãi nói: "Đau đầu.”
"Đau đầu?”
“Vâng.” Lâm Túc mím môi: "Do học quá sức ạ!”
Trong ý thức của anh bật lên một tiếng: [Ha!]
Không khí trước mặt cũng khựng lại một giây. Tiếp đó, Hạ Chấn Linh liếc qua bảng tên trên ngực Lâm Túc rồi cất giọng bình thản mà khen: "Tuổi còn nhỏ mà đã chăm chỉ như vậy?”
Lâm Túc lặng im, anh cũng nhìn lại y với vẻ kính phục, thẹn thùng nói: "Bởi vì tôi muốn giống như ngài, già đầu rồi mới lên làm lãnh đạo.”
Hạ Chấn Linh: “...”
Chủ nhiệm Lý nghe được thì suýt nữa không kìm nổi nụ cười.
Bên trong lại có tiếng động, ông ta nhanh chóng nắm lấy tay nắm cửa, nói với Hạ Chấn Linh: "Chúng ta mau vào thôi, ngài Hạ.”
Cuối cùng Hạ Chấn Linh cũng thu lại ánh mắt mà khẽ: "Ừ.” một tiếng.
Hai người bước vào văn phòng làm việc, cánh cửa đóng "cạch” lại.
Lâm Túc cũng đã hóng chuyện xong nên quay đầu đi xuống lầu.
Anh nói: [Không phải mày nói Hạ Chấn Linh vô cùng lạnh lùng sao? Tao thấy anh ta cũng nói nhiều đấy.”
[Chuyện này không liên quan đến lạnh hay không lạnh.]
Capreolus cứng họng: [Bất kỳ ai nghe câu vừa rồi của cậu mà không đáp lại thì đều không nuốt nổi cục tức.]
Lâm Túc: [Vậy thì nếu ai sắp chết mà nghe tôi nói một câu, chẳng phải là họ sẽ sống lâu hơn một chút à?]
Capreolus đau khổ nhắm mắt lại. Không thể tiếp tục chủ đề này nữa.
Lâm Túc vừa đi xuống chỗ khúc cua cầu thang thì phía trên vang lên tiếng động. Jình như cửa phòng giáo vụ đã được mở ra, có nhiều người lần lượt đi ra ngoài.
Anh dừng bước ngẩng đầu nhìn lên.
Người đi xuống đầu tiên chính là Bùi Cận.
Bùi Cận thấy anh thì kinh ngạc rồi mỉm cười bước đến trước mặt anh: "Đàn em Lâm.”
Lâm Túc còn chưa kịp mở miệng thì phía sau lại có mấy người đi xuống.
Đám Trịnh Phi giờ phút này chẳng ai dám lên tiếng, khí thế lúc trước hoàn toàn biến mất. Trong đó người thảm nhất là Trịnh Phi, hai bên mặt hắn đều in dấu bàn tay.
Sau một lúc lâu, đám học sinh chung quanh đều dừng lại, hăng hái vây xem. Mặt Trịnh Phi lại càng thêm nóng rát
Hắn ngẩng đầu nhìn thấy Lâm Túc thì nghiến răng: “Nhìn cái gì mà nhìn.”
Lâm Túc giơ hai tay ra: “Chúc mừng anh.” “Chúc cái gì mà chúc?”
"Chúc mừng anh bây giờ không chỉ được nữ sinh...” Lâm Túc vỗ tay: "Mà ngay cả nam sinh, súc sinh thấy anh đều đi không nổi.”
Trịnh Phi tức đến mức sắp nổ tung thì đột nhiên nghe được một từ, lập tức sự hiếu kỳ lấn át cả xấu hổ. Hắn Nhịn không được mà hỏi: "Súc sinh nào?”
Lâm Túc phản ứng lại: "Ô, Vi Đống đã thôi học.”
Mọi người: “...”
Trịnh Phi bỗng nhiên cảm thấy mình bị mắng cũng không quá nặng, thậm chí còn tìm được một chút cân bằng. Hắn không nói nữa mà quay đầu bỏ đi. Học sinh chung quanh cũng tản ra với vẻ không thỏa mãn.
Lâm Túc và Bùi Cận đứng ở đầu cầu thang.
Chuyện đã được giải quyết hoàn toàn, sắc mặt Bùi Cận khôi phục không ít, lại trở về với dáng vẻ khí phách hăng hái trước kia.
"Đàn em Lâm, lần này nhờ có cậu.”
Bùi Cận dừng lại một chút rồi nghiêm túc nói, trong giọng nói còn thoáng chút ngại ngùng: "Về phí ủy thác tạm thời tôi không có khả năng trả cho cậu. Cậu cứ viết một cái giấy nợ Đợi khi tôi đậu đại học nhất định sẽ kiếm tiền trả lại cho cậu.”
"Không cần, tiền ủy thác coi như kết thêm một người bạn.” Lâm Túc nói: "Hơn nữa tôi cũng đã có được thù lao mà mình cần.”
Bùi Cận suy nghĩ một lát: “Nếu vậy thì về sau có chỗ nào cần đến tôi, cậu cứ nói.”
Lâm Túc mỉm cười: "Được.”
Mọi chuyện coi như kết thúc.
Lâm Túc trở lại phòng học ngồi xuống.
Capreolus nằm bò trên bệ cửa sổ chống hai móng vuốt hỏi anh: [Sau này cậu có tính toán gì không?]
[Chưa nhận được đơn hàng mới, thì nghỉ ngơi vài ngày trước cái đã.]
Về phần chuyện hôm nay gặp Hạ Chấn Linh, tuy ban đầu có chút bất ngờ nhưng bọn họ đều là thần quan, ai chẳng có mấy lớp áo choàng giống như ai.
Lớp áo choàng đầu tiên của anh bây giờ chính là học sinh của trường trung học số Một thành Tuân.
Lâm Túc không để ý nhiều, đúng lúc điện thoại rung lên phía trên nhảy ra một tin nhắn:
[Này, tin nhắn.]
Anh dời sự chú ý sang đó,nhìn thoáng qua.
Capreolus: [Là ai nhắn đấy?]
[Là Bạch Vô Thường thích trèo cửa sổ nhà chúng ta. Lần trước chúng ta nhờ anh ta tìm vị thiên sư kia. Nay anh ta đã tìm được rồi vừa hay người đó lại là người của Hiệp hội Thiên sư. Cuối tuần này bên đó hẹn gặp bên ngoài một lần bàn về tình huống hiện tại một chút.]
Lâm Túc vừa nói vừa trả lời một câu: [Chuẩn tấu.]
Địa điểm hẹn cuối tuần là một quán cà phê.
Leng keng... Có người đẩy cửa đi vào, xung quanh sạch sẽ, sáng ngời. Ánh mặt trời xuyên thấu qua một bên cửa kính lặng lẽ chiếu vào.
Lâm Túc liếc mắt đã nhìn thấy được người mà mình hẹn gặp. Đó là một người đàn ông hơn 30 tuổi ngồi ở vị trí sát cửa sổ. Anh ta vừa ngồi vừa bất an nhìn xung quanh. Lâm Túc đi đến kéo ghế ngồi xuống: "Cát Lập Lập.”
Đối phương lập tức kinh ngạc ngẩng đầu, xác nhận:
“Ngài chính là vị đại nhân mà Thất gia nói đến?”